Em Là Cả Thế Giới Của Anh
Chương 112 : Lẽ nào đây chính là số phận của cô
Ngày đăng: 18:18 30/04/20
- Phương Ly, sao lại là cậu?
Thiếu Dương bật cười, đây là đánh ghen sao?
Nhưng vài giây trước anh đã thật sự bị bộ dạng quỷ dạ xoa của Ngọc Mai dọa cho hoảng hồn, như thế sau này anh còn dám đi uống nước với cô gái nào nữa chứ.
Thậm chí là em họ, chị họ, cháu họ, dì họ chắc cũng phải né ra luôn ‼!
- Mình hẹn anh Thiếu Dương ra hỏi chút chuyện về Lâm Hạo thôi, không phải "như thế" đâu nhé, cậu phải tin mình. - Phương Ly cố ra sức giải thích
- Thế cậu cứ hỏi tiếp đi. - Ngọc Mai cười, ai chứ Phương Ly thì tất nhiên là…
Thiếu Dương nhấm nháp cà phê xong khẽ cười
- Hai em có muốn diễn "Tình yêu không có lỗi lỗi ở bạn thân" cũng phải hỏi ý anh một tiếng nhé. Tiền castxe của anh cao lắm đấy!
- Không có chuyện đó đâu./Anh nằm mơ đi. - Cả hai đồng thanh
Ngọc Mai còn nghiến răng
- Tình bạn không có lỗi lỗi ở kẻ lăng nhăng thì có. Anh mà dám có ý với Phương Ly em sẽ lập tức xxooyy
Phương Ly cũng không vừa
- Anh mà giấu Ngọc Mai đi với con gái khác em cũng sẽ thay Ngọc Mai xử lý anh đấy, mà quên, Lâm Hạo thân với anh nhất nhỉ, vậy thì em cũng sẽ bảo anh ấy xử lí anh…xxoxx
- Lăng Thiếu Dương: "…"
…………………………….
- Anh sẽ không bắt em lựa chọn phải tin ai đâu, dù sao quá khứ cũng không thể thay đổi được, ba anh cũng không còn trên cõi đời nữa.
Cô rất muốn nói cô tin anh không lấy cắp chiếc nhẫn của mẹ Giang Tuấn, khi nghe anh nói câu vừa nãy cô lại càng khẳng định điều đó hơn.
- Thật ra chuyện khiến anh hận ông ấy nhất không phải là thế. Từ lúc anh còn nhỏ ông đã vì công việc mà luôn bỏ bê anh, đến sinh nhật anh ông ấy cũng chẳng ở nhà, cũng chẳng biết anh thích thứ gì, cứ đưa tiền nhờ thư kí của mình mua đem đến. Thậm chí mỗi năm tết đến nhà nhà đoàn viên đón giao thừa ông ấy thậm chí cũng bận, quần áo tết của anh là do người thư ký ấy sắm cho nên anh rất quý người đó. Lớn lên một chút thì ông phát hai anh em mỗi đứa một chiếc thẻ, anh gọi đó là "chiếc thẻ cô độc", có nó rồi thì người thư kí đó không còn xuất hiện nữa, vậy là hóa ra người ấy cũng vì tiền mới đến cạnh anh, giờ đây dù là một sự quan tâm giả dối anh cũng chẳng có nữa. Ba anh cho rằng như vậy là đã tròn trách nhiệm người cha mà không hề biết anh chẳng cần những thứ vô nghĩa đó, cái anh cần là một loại cảm giác gọi là "anh có gia đình" nhưng mười mấy năm qua anh chưa bao giờ cảm nhận được cả.
Trên gương mặt tưởng chừng là băng đá ngàn năm không tan bỗng xuất hiện những giọt nước trong suốt, cảm giác đau xé lòng chiếm trọn cơ thể anh, trái tim anh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh khóc.
- Nhưng mà chỉ đến khi ông ấy rời bỏ anh mới biết có những thứ, những người ta luôn cho rằng không cần thiết phải xuất hiện trong cuộc đời ta nhưng chỉ đến khi mất đi rồi mới biết nó quan trọng đến nhường nào, mới thấy đau đớn thống khổ đến nhường nào.
Tận sâu trong trái tim anh không hận ông ấy, là ông ấy đã cho anh sinh mệnh này, cho anh một sống dù không có tình thân nhưng ít ra một ngày ba bữa không phải lo lắng, được học tập, được no đủ.
Lúc bên linh cửu của ba anh đã ước gì thời gian có thể quay trở lại, anh sẽ tìm cơ hội nói hết cho ông ấy biết nỗi lòng của mình, có khi mọi khúc mắc có thể tháo gỡ, không giống bây giờ…anh chỉ có thể nói chuyện với bia mộ của ông ấy.
- Anh đừng nói nữa…anh đừng nói nữa mà. - Phương Ly nhào đến ôm chặt lấy anh mà gào lên nức nở
Cô chỉ nghe thôi, chỉ nghe thôi mà đã đau đớn đến nhường này, huống chi là người đã trải qua như anh.
Cả hai đều là những người mang nỗi đau mà lớn lên, nhưng chí ít cô khả quan hơn với niềm tin mẹ sẽ tỉnh lại. Còn anh…
Khắp nơi xung quanh chỉ toàn là một dòng người, bon chen, lạnh lẽo, cô quạnh, không có người cô cần, không một ai hiểu cô.
Nước mắt rơi xuống hòa vào làn sương đêm, lạnh lẽo vô cùng.
Phải bắt đầu lại như thế nào đây?
………………
Buổi sáng trời trong xanh nhưng lại gợi lên trong lòng cô thứ gì đó không thoải mái.
Vừa bước xuống xe đã thấy nhiều học sinh trong trường lũ lượt kéo nhau chạy, là chuyện gì vậy? Phương Ly bị giật mình vì tiếng la hét
- Trường chúng ta hôm nay có sự kiện gì à? - Cô ngẩng người quay sang hỏi anh
- Không, hôm nay chẳng phải là ngày gì đặc biệt cả. - Lâm Hạo thoáng suy nghĩ một chút rồi trả lời
Phương Ly nhìn thấy phía trước có một đám đông đang chen lấn xô đẩy bu vào một chỗ, tiếng hò hét vang vọng khắp sân trường.
Vì tò mò nên vội chen lên phía trước, Lâm Hạo thấy vậy cũng lắc đầu một cái rồi nhanh bước theo cô, nắm lấy tay cô mà dắt như đang chăm trẻ sợ lạc.
Đi cùng anh nên ai nấy đều nhanh chóng né sang một bên nhường đường, chẳng mấy chốc cô đứng ở vị trí hàng đầu.
Phương Ly hết sức bất ngờ khi đứng ở giữa trung tâm đám đông chính là Lưu Nhã Đình. Nhiều học sinh đang hào hứng thay phiên cùng nhau kí tên và chụp hình với chị ấy.
Hôm nay chị cũng diện đồng phục trường như bao ai ai nhưng lại đẹp rực rỡ đến nổi chỉ một nụ cười mỉm, một cử chỉ nhấc tay hay động tác kí tên cũng toát nên thần thái cùng vẻ đẹp lay động lòng người.
Quả nhiên xứng danh là thần tượng của cô.
Nếu như có một ngày cô cũng được giống như chị ấy thì tuyệt biết bao!
"Lưu Nhã Đình về trường chúng ta học đấy." - Nam sinh 1
"Thật hả, có thể ngắm cô ấy mỗi ngày còn gì bằng." - Nam sinh 2
"Mỹ nhân trường ta đều bị dạt sang một bên rồi." - Nam sinh 3
"Lạc Anh hay Triệu Ngọc Chi khi xưa cũng không xứng làm đối thủ của cô ấy." - Nam sinh 4
- Chị ấy là Lưu Nhã Đình đấy, rất nổi tiếng, anh không thích nghe nhạc nhưng nhất định biết đúng không? - Phương Ly hớn hở quay sang hỏi đập nhẹ vai hỏi Lâm Hạo
Không có tiếng trả lời. Bàn tay đang nắm lấy cô đột ngột buông ra.
Cảm giác trống trải khiến Phương Ly hơi bất ngờ quay đầu sang bên cạnh
- Này, anh có đang nghe em nói không đấy?
- "…"