Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc

Chương 228 :

Ngày đăng: 19:28 19/04/20


"Hả. . . . . ." Triển Dĩ Mặc không khỏi có chút lúng túng, anh không có nghĩ đến lúc này Mịch Nhi sẽ vạch trần anh sẽ như vậy, chị dâu tương lai à, có thể chị đang quấy nhiễu nhân duyên tương lại của em đó!



Anh chỉ có thể kiên trì giải thích: "Nhỏ. . . . . . Con khỉ nhỏ là tên thân mật, tôi đang khích lệ em cơ trí đáng yêu, hoạt bát thú vị, em không cần suy nghĩ nhiều. . . . . ."



"Anh đang gạt đứa trẻ sao!" Dịch nhi bĩu môi một cái, lập tức chọc thủng lời nói dối của anh, "Chị gái nói, anh bởi vì lúc tôi sinh ta, mới có thể vẫn luôn gọi tôi như vậy! Hừ, nhất định lúc anh ra đời rất đen, mới có thể bị gọi là Tiểu Hắc, tôi lại muốn gọi anh như vậy!"



"Em nhầm rồi, lúc tôi còn nhỏ không có đen chút nào. Là anh cả gắn tôi cái tên đối xứng với tên anh ấy. . . . . ." Triển Dĩ Mặc không biết làm sao phản bác một câu, anh quả thật bị lời Dịch nhi thuyết phục, cuối cùng phí công phản kháng nói: " Như thế nào thì tôi cũng lớn hơn em mấy tuổi, ít nhất, cũng gọi là anh Tiểu Hắc. . . . . ."



Tính ra, anh ở sau lưng gọi Dịch nhi là con khỉ nhỏ mười mấy năm, nếu như muốn công bằng mà đạt được mục đích, cô muốn gọi anh là Tiểu Hắc cũng không có gì quá đáng, chỉ là, cô có thể kêng nể về tuổi, thêm cái chữ anh được không? Cô luôn gọi anh cả là "Anh Liên", tại sao gọi anh thì lại trực tiếp gọi là"Tiểu Hắc"!



Triển Dĩ Mặc không khỏi nghĩ đến anh cả và chị dâu tương lai, bây giờ có thể gọi anh cả là "Tiểu Bạch" cũng chỉ có Mịch Nhi thôi, khi Mịch Nhi gọi "anh Tiểu Bạch", lại có chút ngọt ngào.



Nếu như, về sau Dịch nhi cũng gọi anh là" anh Tiểu Hắc", hình như có thể hoàn toàn tiếp nhận. . . . .




"A, thì ra là còn như vậy!" Triển Dĩ Mặc gật đầu một cái, anh đánh giá Dịch nhi, không ngừng đề cao một tầng.



Cô là thiên tài dũng cảm, chế tạo vũ khí súng ống, kinh nghiệm nguy hiểm kích thích lại giống như một trò chơi, nhưng cùng lúc đó, nội tâm cô cũng rất mềm yếu, không thể nhìn được máu tươi chiến tranh, nên đã dùng quyên tiền cứu vớt quần chúng.



Dịch nhi là một cô gái chân thật như vậy, tuy nhiên tuổi còn nhỏ, lại không có thua bởi bất kỳ người trưởng thành ** tư chất tính cách và bộ ngực.



Vì như vậy khiến cho anh bị hấp dẫn. . . . . .



"Tiểu Hắc, anh lại đang nghĩ cái gì vậy!" Dịch nhi đợi lâu cũng không thấy anh đáp lại, không nhịn được gõ gõ lên bàn nhắc nhở anh, "Nhanh ký tên lên một chút! Nếu như không phải bây giờ anh là tổng giám đốc của Triển thị, tôi sẽ không ãng phí rất nhiều thời gian vì anh! Đến anh Liên cũng đã đồng ý quyên số tiền này, vì sao đến anh lại còn do dự! Đúng rồi, ký xong, chúng ta phải tới thanh toán tiếp, anh phải trả cho tôi số tiền súng ống!"



"Muốn tôi ký tên có thể." Cuối cùng, Triển Dĩ Mặc ngẩng đầu lên, khóe môi anh mang theo nụ cười tính toán, "Chỉ là, hãy tặng cây súng lục kia cho tôi...tôi rất thích nó, nếu như em đồng ý, thì bây giờ tôi sẽ xác nhận quyên tiền."