Hai Kiếp Làm Sủng Phi
Chương 79 : Độc kế
Ngày đăng: 12:50 30/04/20
Lưu Tĩnh Chi ngừng trong giây lát, rồi nói tiếp: “Ta nghe nói, là một miếng bạch ngọc bội, từ Phẩm Ngọc phường ra. Trên miếng ngọc bội kia còn khắc bốn chữ Lam Điền nhật noãn (Lam Điền nắng ấm).”
“Lam Điền nhật noãn?” Phan Dửu Quân lẩm bẩm, đột nhiên, mắt nàng ta sáng rực, nói: “Lam Điền nhật noãn ngọc sinh yên (nắng ấm chiếu vào ngọc Lam Điền sinh ra khói)! Ha ha! Chung Dục! Tề Ngọc Yên! Vậy mà có tình ý.”
“Quý nghi, nhỏ tiếng chút!” Lưu Tĩnh Chi nghe nàng ta gọi hẳn tên Chung Dục và Tề Ngọc Yên ra, vội vàng lên tiếng ngăn cản, ánh mắt còn đảo xung quanh quan sát, thấy không có người gần đó mới bớt căng thẳng.
Giờ đây, trong đầu Phan Dửu Quân chỉ xoay quanh chuyện của Tề Ngọc Yên và Chung Dục. Nàng ta biết, chuyện này rất có giá trị, nói không chừng mình từ đây có thể chuyển người!
Đúng lúc này, có một người khác tới thăm Phan lão phu nhân. Lưu Tĩnh Chi cùng Phan Dửu Quân thấy có người đến, bèn dừng lại đề tài này.
Giờ Phan lão phu nhân đã là dầu hết đèn tắt, tuy rằng sau khi nhìn thấy Phan Dửu Quân, nhất thời có chút chuyển biến tốt đẹp, nhưng rốt cuộc vẫn không gắng gượng nổi. Hai ngày sau bà mất.
Tổ mẫu qua đời, Phan Dửu Quân vẫn ở lại Phan gia, chờ tang sự Phan lão phu nhân xong xuôi mới hồi cung.
Dù gì tình cảm giữa Phan Dửu Quân và tổ mẫu sâu sắc. Sau khi Phan lão phu nhân mất, Phan Dửu Quân rất đau lòng, tâm trạng luôn chán chường.
Sáng sớm ngày nọ, sau khi Phan Dửu Quân rời giường, thị nữ Tử Phiến thấy mưa cuối cùng cũng tạnh, vầng sáng trong treo cao, bèn khuyên nàng đến vườn quế đỏ ngắm hoa quế cho vơi nỗi sầu.
Mấy ngày nay Phan Dửu Quân ngây ngốc trong phòng, quả thật có chút bứt rứt, nên cùng Tử Phiến tới vườn quế đỏ.
Vườn quế đỏ này nằm cạnh bên Thanh Đường phía đông bắc hoàng cung. Dù sao cũng là đi giải sầu, Phan Dửu Quân không ngồi nghi liễn, cùng Tử Phiến dọc theo Thanh Đường đi về phía vườn quế đỏ.
Tới bên ngoài vườn quế đỏ, đúng lúc hướng bên đi tới một đội thị vệ, dẫn đầu là một người mặt mày cực kỳ tuấn tú, gương mặt có chút quen quen. Phan Dửu Quân trông thấy người này, nhớ tới chuyện mà Lưu Tĩnh Chi kể hôm nọ, tim chợt nảy lên, vội lên tiếng gọi bọn họ lại.
Nghe Phan Dửu Quân gọi, đám thị vệ đều ngừng lại. Người dẫn đầu kia xoay lại, trông thấy nàng ta, vội dẫn mọi người tiến lên hành lễ.
Advertisement / Quảng cáo
“Ngươi chính là Chung Dục?” Phan Dửu Quân hỏi y.
Nghe Phan Dửu Quân nói như vậy, Chung Dục ngạc nhiên, sau đó cung kính đáp lời: “Hồi Phan quý nghi, thần chính là Chung Dục.”
“Ngươi đúng là Chung Dục rồi, bảo sao ta thấy quen quen!” Phan Dửu Quân nở nụ cười, “Nói gì thì nói, chúng ta coi như là thân thích đó! Đường tẩu của ta là em ruột của Thế tử phu nhân Hoài Dương hầu.”
“Thần, không dám trèo cao quý nghi.” Chung Dục trả lời.
“Vốn là thân thích, tại sao lại nói trèo cao?” Phan Dửu Quân cười nói, “Sau này nếu có chỗ nào được, cứ việc nói ra.”
“Đa tạ Phan quý nghi để mắt tới thần.” Chung Dục mỉm cười trên mặt, trong mắt lại mang vài phần xa cách.
“Chung thị vệ không cần phải khách khí đâu.” Phan Dửu Quân mỉm cười.
“Không được! Quý phi nương nương đối đãi tôi không tệ, tôi không thể hại người.” Thu Họa nói.
“Thu Họa!” Tử Phiến thấy Thu Họa không nguyện ý, liền đanh mặt lại, nói, “Cô không nghe lời quý phi nói ư? Quý nghi còn nói, nếu như cô không làm theo lời người, sự an toàn của người nhà cô, người không dám cam đoan đâu.”
Vừa nghe lời này, Thu Họa ngẩng mạnh đầu lên, ánh mắt bỗng dưng trợn to, kinh ngạc nhìn Tử Phiến một lúc mới nói: “Quý nghi người, người muốn ra tay với người nhà tôi?”
“Thu Họa.” Tử Phiến thở dài một hơi, tận tình khuyên bảo: “Lúc trước quý nghi cũng đối xử tốt với cô, cũng coi như ngồi trên cùng một chiếc thuyền với quý nghi. Cô biết đấy, quý nghi có việc, bản thân cô lại không chịu chia sớt. Coi như bây giờ cô không chịu hại Tề quý phi, nhưng nếu bại lộ chuyện cô cung cấp tin tức cho Vân Thai cung lúc trước, Tề quý phi khẳng định sẽ nhận định cô là người của quý nghi, cô nói xem, nàng ấy có bỏ qua cho cô không? Nàng ấy sẽ bỏ qua người nhà cô không? Chuyện tới nước này rồi, cô còn không bằng giúp quý nghi đến cùng. Nếu chuyện này thành công, sau này người sẽ tuyệt đối không bạc đãi cô.”
“Nhưng tôi tưởng Phan quý nghi chỉ bảo ta thăm dò chút tin tức trong Trọng Hoa cung thôi, không ngờ người sẽ bắt tôi hạ dược nàng ấy!” Thu Họa nói tới đây, sắp khóc đến nơi.
“Mặc kệ thế nào, Thu Họa, bây giờ cô đã biết chuyện này, chịu làm thì làm, không làm cũng phải làm, bằng không, người nhà cô sẽ ra sao đây? Quý nghi luôn nói được làm được, người sẽ làm gì người nhà côi, nói thật, tôi cũng không rõ. Nhưng tôi biết, quý nghi là người cực kì thủ đoạn. Thu Họa, nếu đã như vậy, chi bằng cô nắm lấy! Nếu được việc, cả cô lẫn người nhà đều an toàn! Nếu cô không giúp quý nghi, cô không có chuyện gì, nhưng người nhà ngươi sẽ thế nào thì khó nói lắm.” Tử Phiến khuyên nhủ.
“Nhưng chuyện mà quý nghi phân phó, tôi làm không nổi!” Thu Họa đỏ mắt, nước mắt rơi xuống.
Cô lau nước mắt, tiếp tục nói, “Mặc dù tôi là đại cung nữ, nhưng không phải thân tín của quý phi nương nương, làm sao tôi có thể dẫn người một mình ra ngoài cung, lại còn hạ dược người nữa?”
“Chuyện này, cô phải nghĩ ra cách. Bằng không, chỉ sợ người bị hạ dược, không phải Tề quý phi, mà là người nhà của cô đó.” Tử Phiến than thở nói.
Nghe vậy, cả người Thu Họa run lên, khăn lụa xoắn vặn một vòng lại một vòng, rốt cuộc, giống như cô ra quyết định, ngẩng mặt, gật đầu với Tử Phiến, nói: “Vậy… Tôi sẽ, thử xem.”Advertisement / Quảng cáo
Tử Phiến nghe nói, thở dài một hơi, không ngừng gật đầu, “Thu Họa, cô có thể nghĩ thông là tốt.”
“Tôi không nghĩ thông, còn có lựa chọn khác ư?” Thu Họa cười khổ nói.
“Phải rồi, quý nghi còn dặn thăm dò xem quý phi nương nương để miếng bạch ngọc bội có khắc Lam Điền nhật noãn ở đâu.” Tử Phiến nói tiếp.
“Tôi biết quý phi có một hộp nhỏ đựng mấy miếng ngọc bội, nhưng tôi không nhìn kĩ có chữ trên đó không. Tôi trở về xem thử, có tin gì sẽ nghĩ cách truyền cho cô.” Thu Họa nói.
“Như vậy cũng tốt.” Tử Phiến gật đầu.
“Ừm, tôi vẫn đang trực, không thể đi quá lâu.” Thu Họa nhìn trái ngó phải, rồi nói tiếp, “Tôi về đây.”
“Cô về đi.” Tử Phiến đáp.
Thu Họa nhìn Tử Phiến, ngập ngừng muốn nói gì đó, nhưng rồi không nói nữa. Sau đó xoay người, theo con đường lúc đến để trở về.
Bước chân cô đi về phía Trọng Hoa cung, dường như nặng cả ngàn cân.
Cô cảm thấy giờ mình đang đứng cheo leo nơi vách núi, không cẩn thận sẽ thịt nát xương tan…