Hệ Thống Livestream Của Nữ Đế

Chương 159 : Muốn ăn đòn đúng không? (3)

Ngày đăng: 14:28 30/04/20


Tuy nói thế, nhưng Khương Bồng Cơ vẫn mang mười lượng bạc vụn theo.



Đối với một gia đình bình thường mà nói, đi ra ngoài mà cầm theo mười lượng bạc đã là rất xa xỉ rồi.



Khương Bồng Cơ cũng cảm thấy thế là đủ dùng, nhưng đối với một kẻ vung tiền như rác như Mạnh Lượng thì mười lượng không đủ để nhét kẽ răng.



Đông Khánh tuy không cấm đi đêm như bốn nước còn lại, nhưng đến giờ thì vẫn đóng cửa thành.



Khu chợ đêm đông vui náo nhiệt, tràn đầy những tiếng rao hàng của những gánh hàng rong. Hàng hóa đa phần đều là những món đồ đan lát tinh xảo, hoặc là những món trang sức nhỏ như hoa lụa cài đầu, tuy rằng đơn giản, rẻ tiền nhưng được cái chế tác rất tinh xảo.



Tuy đã tối trời, nhưng thi thoảng vẫn bắt gặp một vài cô gái đội mũ che mặt đi dạo chợ đêm. Không nhìn thấy mặt, nhưng dáng người mềm mại xinh đẹp lại khiến ai đó đi không nổi nữa.



Khương Bồng Cơ trêu chọc: “Hành động vừa rồi của biểu tỷ còn giống đàn ông hơn cả Hi. Nhìn thấy hai vị nương tử kia là hai mắt như dính lấy người họ. Bọn họ có đẹp nhưng nào so được với dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn của biểu tỷ?”



Mạnh Lượng đang ngắm sướng mắt, nhưng lại bị người ta đánh gãy nên cảm thấy rất không vui.



Tuy rằng hắn ta luôn luôn kiêu ngạo vì dung mạo của mình, nhưng bị nói thành con gái, thì chẳng khác gì đang chế nhạo hắn không có khí khái của đàn ông, bây giờ Khương Bồng Cơ lại nhấn mạnh điều đó… ha ha, nếu như đây mà là quận Mạnh, thể nào hắn ta cũng cho thằng nhóc Liễu Hi này biết thế nào là lễ độ.



“Lan Đình, đang ở ngoài thì đệ phải gọi ta là biểu ca mới đúng, bằng không bị người khác nghe thấy thì còn ra cái thể thống gì nữa? Hơn nữa, ai mà chẳng có lòng yêu cái đẹp, nhìn thấy các tiểu nương tử xinh đẹp đệ không cho ta nhìn một cái sao?”



Khương Bồng Cơ ồ lên, rồi gọi Mạnh Lượng một tiếng “biểu ca” khiến hắn mát lòng mát dạ.



Cô dừng lại trước một quầy hàng nhỏ, hỏi người bán: “Mấy đóa hoa lụa cài đầu này bán thế nào?”
Lộng Cầm ở bên cạnh sốt ruột không thôi, nhưng lại không thể lên tiếng ngăn cản nói rằng tên Mạnh Lượng này đang có âm mưu xấu xa. Với tâm trạng như thế Lộng Cầm chỉ biết mở to mắt nhìn lang quân nhà mình bước vào sòng bài.



Bên trong sòng bài ầm ĩ nhộn nhạo, có không ít những gã đàn ông để tay trần, giẫm lên ghế xúm lại trước một cái bàn hét ầm ĩ.



“Lớn! Lớn! Lớn! Lớn! Nhất định là lớn!”



“Nhỏ! Nhỏ! Nhỏ! Thể nào cũng là nhỏ!”



Những âm thanh hỗn tạp ầm ĩ đinh tai nhức óc, Lộng Cầm không chịu được run lẩy bẩy.



“Không sao, có ta ở đây.” Đúng lúc này, Khương Bồng Cơ đặt một tay lên vai cô nàng trấn an.



Lạ thay, tâm trạng sợ hãi vừa rồi bỗng chốc biến mất, cô cũng dần dần bình tĩnh lại.



Tiểu nhị* đứng trực ở đại sảnh nhìn thấy bọn họ hai mắt liền sáng rực lên.



*Tiểu nhị: các gọi bồi bàn, nhân viên phục vụ thời xưa của Trung Quốc.



“Mấy vị khách quan muốn chơi gì ạ?” Tiểu nhị chạy đến tiếp đón, gã cười hở hàm răng vàng ệch của mình ra.



Khương Bồng Cơ hơi lùi về phía sau tránh tên tiểu nhị đang sáp tới, vừa định nói đi về thì lại nghe thấy Mạnh Lượng hỏi: “Chỗ này của các ngươi có cái gì hay?”