Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 1140 : Lão bản không hẹn (8)

Ngày đăng: 03:16 20/04/20


Úc Đình vẫn không tin chuyện này là do Nhan Tuyết làm, yêu cầu Minh Thù đưa ra bằng chứng.



Minh Thù gác chéo chân khẳng định chắc chắn chính là do cục cưng Nhan Tuyết gây ra, cô nói hắn có phủ nhận cũng vô dụng.



Cả hai đều không nghe lọt tai lời nói của đối phương. 



Úc Đình nhìn cô một lát, giọng nói của hắn đột nhiên trở nên đầy quái dị: “Kiều Khởi… Tại sao cô lại trở nên như thế này?”



“Tôi…”



“Về chuyện của Kiều Vận, tôi rất lấy làm tiếc, mấy năm nay tôi vẫn luôn điều tra tìm hung thủ, tôi biết là cô trách tôi.” 



“Anh…”



“Thế nhưng cô không thể đổ tội cho Nhan Tuyết được, cô ấy là người tốt.”



“…” Trẫm đúng là không thể dây vào vầng hào quang của nhân vật chính được. 



“Nếu đã như vậy thì mời Úc tiên sinh về cho.” Minh Thù bĩu môi: “Nơi này không chào đón ngài.”



Khuôn mặt của Úc Đình hơi đông cứng lại một chút, hắn nói: “Kiều Khởi, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc người mà Kiều Vận thích lúc đó là ai?”



Minh Thù khẽ cười: “Nếu anh muốn biết thì đi mà hỏi chị của tôi ấy, chuyện này chính miệng chị ấy nói ra thì thích hợp hơn.” 



Úc Đình: “…”



Kiều Vận chết rồi, hắn biết hỏi thế nào đây?



Úc Đình biết Kiều Khởi đứng đằng sau chỗ này, hay chạy tới nơi này chính là vì nguyên nhân đó. 



Nguyên chủ vốn không thích Úc Đình, nên làm sao có thể nói đáp án cho hắn biết được.



Huống chi người mà Kiều Vận thích chính là hắn.



Thế nên nguyên chủ càng không thể nói cho hắn biết được. 



Úc Đình rời khỏi phòng kín với sắc mặt không được tốt cho lắm. Lúc hắn đi ngang qua đại sảnh chợt liếc nhìn về phía chàng trai đang đứng ở trên sân khấu sáng lấp lánh kia.



Úc Đình nán lại một chút, hắn không tỏ ra bất cứ cảm xúc gì chỉ đứng xem Úc Kinh hát.



Sau khi chàng trai hát xong một ca khúc, sắc mặt hắn lại càng tối hơn, hắn rời khỏi cửa chính của quán bar Khởi Vận đứng chờ trợ lý tới đón. 



“Úc tiên sinh.”



“Điều tra một chút vì sao Úc Kinh lại ở chỗ này.”



Trợ lý tỏ ra kinh ngạc: “Cậu ấy… không phải đã ra nước ngoài rồi sao? Tôi đã nghe theo sự sắp xếp của ngài đích thân đưa cậu ấy lên máy bay.” 



Úc Đình cười nhạt: “Chuyện đấy tôi phải hỏi anh mới đúng.”




“Chao ôi, đại ca sao lại can tâm tình nguyện gọi điện cho em thế này, muốn đi ăn xiên nướng hả?” 



“Xiên nướng cái đầu cậu, tôi đây…”



“Đại ca? Sao lại không nghe thấy gì rồi? Anh có sao không hả?”



Ở trên đường phố vắng vẻ như thế này, giọng nói của Bành Phái từ trong điện thoại di động truyền ra cách xa một khoảng vẫn có thể nghe thấy được 



Sau đó điện thoại đã bị ngắt.



Úc Kinh cúp máy, hắn nhìn cô gái trước mặt: “Tại sao cô cứ giống như âm hồn không tan thế?”



Xe của Minh Thù đỗ ở ngay bên cạnh hắn, cửa xe hạ xuống lộ ra khuôn mặt có chút hả hê của cô: “Tôi chỉ muốn tới cười cậu một cái, nam thần không bình thường của quán bar nửa đêm lưu lạc đầu đường xó chợ.” 



Không bình thường… Không bình thường cái đầu cô!



Đột nhiên Úc Kinh chống tay lên cửa sổ xe, đối mặt nhìn Minh Thù: “Cô hao tổn tâm tư như vậy không phải là muốn gây sự chú ý với tôi chứ?”



Hắn không đợi Minh Thù mở miệng liền nói tiếp một mạch: “Tôi nói cho cô biết, tôi sẽ không thích cô đâu.” 



Minh Thù "ồ" lên một tiếng rồi cười khanh khách: “Tôi chờ mong ngày mà cậu thu lại lời nói này.”



“Nằm mơ đi.”



“Ồ…” Minh Thù đẩy tay hắn đang chống trên cửa xe xuống: “Vậy cậu cứ từ từ mà đi nhé, tôi về trước đây.” 



Úc Kinh nhìn Minh Thù thực sự lái xe đi mất.



Hắn gầm lên một tiếng ở trong lòng, tiếp tục gọi điện thoại cho Bành Phái.



Giọng nói trầm bổng của Bành Phái phát ra: “Đại ca à, anh đang làm cái gì vậy? Tối rồi còn gọi điện quấy rầy em, em nói cho anh biết nhé, em không phải đồng tính đâu nhá.” 



"Két."



Úc Kinh dắt xe được một đoạn thì bỗng nhiên dừng lại, sau đó lùi dần về phía sau.



Úc Kinh dường như cùng lúc quay người lại, đèn pha chiếu thẳng vào mắt khiến hắn cảm thấy cực kỳ đau nhức, liền theo bản năng tránh lên vỉa hè. 



Chiếc xe tông phải chiếc xe đạp của hắn rồi bay xa bảy tám mét, khung xe rơi cả ra.



Dường như phát hiện được có một chiếc xe đang tới đây, chiếc xe kia lập tức quay đầu biến mất ngay lập tức



Úc Kinh ngồi bệt xuống đất, điện thoại di động ở trong tay bị vỡ nát màn hình nhưng vẫn truyền ra giọng nói của Bành Phái: “Đại ca? Vừa rồi là tiếng gì vậy? Anh trả lời một tiếng xem nào? Bà nó, anh đừng có nghĩ quẩn, cùng lắm thì em bằng lòng làm đồng tính luyến ái với anh…” 



Úc Kinh: “…”



Minh Thù vừa lúc chạy tới: “…”