Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 394 : Toàn Chức Gian Thương (Hết)

Ngày đăng: 03:02 20/04/20


Thư Lâm nằm viện ba ngày.



Có điều Thư Lâm không dám động tới Minh Thù, hắn sợ mình không cẩn thận sẽ phá vỡ thiết lập nhân vật.



Nhưng bệnh thần kinh kia càng ngày càng muốn phá vỡ thiết lập nhân vật của mình, tức đến phát điên.



Có thể nhận lại nhẫn kim cương không.



Thư Lâm nhìn chiếc nhẫn kim cương đeo trên tay Minh Thù, trong lòng buông bỏ ý niệm này, nhất định là không lấy lại được rồi.



Nghĩ lại bản thân trực tiếp bỏ qua giai đoạn người yêu, cầu hôn thành công, trong lòng hắn mới miễn cưỡng dễ chịu hơn chút.



Lại tiến thêm một bước đến nhiệm vụ.



Bình tĩnh, lão tử có thể thắng!



Minh Thù cất mấy thứ kia xong, một tay xốc Thư Lâm lên: “Tự nhiên đờ ra làm gì, muốn nằm viện cả đời hả? Hay là tôi cấp cho anh cái thẻ VIP cả đời ở đây nhé?”



Thư Lâm bĩu môi: “Tôi muốn cả đời bên cạnh em.”



“Khó mà làm được.” Chẳng mấy chốc trẫm sẽ “toi”, làm gì có thời giờ sống cả đời với ngươi, hơn nữa trẫm còn phải đến chỗ tiếp theo sủng hạnh đồ ăn vặt.



“Vì sao không được?” Dựa vào cái gì mà không được, em cũng đã đeo nhẫn kim cương của lão tử rồi.



“Muốn nghe lời nói thật hay là lời nói dối?”



Thư Lâm suy nghĩ một chút: “Lời nói dối.”



Hắn sợ nghe lời nói thật sẽ dọa mình bị bệnh tim mất, cho nên vẫn là nghe lời nói dối an ủi mình trước.



“Bởi vì anh ngu ngốc.”



Ừ, vậy lời nói thật chính là hắn không ngu.



“Vậy nói thật thì sao?”



Minh Thù mỉm cười: “Lời tôi vừa nói là thật đấy.”



Thư Lâm: “…”



Đi chết đi!



Em mới ngu ngốc, cả nhà em đều ngu ngốc.



Minh Thù đi làm thủ tục xuất viện, Thư Lâm đứng bên cạnh đợi cô. Hắn nhìn chằm chằm xuống mặt đất, suy nghĩ tiếp theo nên làm gì, là bóp chết cô dễ hơn hay là tiếp tục tấn công cô dễ hơn.



“Thư Lâm.”



Thư Lâm ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen phản chiếu khuôn mặt đàn ông. Hắn nhíu mày: “Làm gì vậy?”



Tiêu Cảnh Hàn bước nhanh về phía hắn, Thư Lâm đang định lên tiếng, đột nhiên bị người ta lôi một cái. Minh Thù đứng bên cạnh hắn, mỉm cười nhìn người đàn ông đối diện.
“Anh… thành niên chưa?”



Thư Lâm bật dậy từ người cô: “Em mới chưa thành niên ấy, năm nay tôi đã hai mươi ba rồi!”



“Ha ha…”



“Em cười cái con khỉ!” Thư Lâm hổn hển: “Trông tôi giống chưa thành niên sao?”



“Giống chứ.” Minh Thù sửa sang lại quần áo rồi ngồi xuống, nụ cười mê người: “Chẳng những ngoại hình giống, mà tính khí cũng giống.”



Thư Lâm: “…”



Thư Lâm tức sắp nổ tung, hắn trượt xuống giường nhặt chăn dưới đất phủ lên người Minh Thù rồi ôm laptop vội vàng ra ngoài, cửa phòng bị đóng kêu một tiếng “cạch” lớn.



Thời điểm Minh Thù trở lại phòng mây trắng vẫn còn chút lờ mờ.



Sao đột nhiên lại trở về rồi?



Trẫm chết rồi ư?



[Rò rỉ khí thiên nhiên] Hài Hòa Hiệu giải thích cho Minh Thù.



Minh Thù: “…”



Hài Hòa Hiệu ngươi thật là khiến ta chết một cách ngày càng tùy tiện.



Hài Hòa Hiệu rất chân thành đón nhận sự khích lệ của Minh Thù [Cần xem đoạn tiếp không?]



Minh Thù suy nghĩ một chút, lắc đầu.



Nếu biết trước…



Đã đồng ý với hắn.



[Ký chủ… chết trên giường kiểu đó, người sẽ lên tiêu đề.]



Minh Thù: “…” Vậy hay là thôi đi.



Màn hình mây trắng bay tới trước mặt Minh Thù thả ra những nguyên liệu mới.



Tên: Minh Thù



Giá trị thù hận: 160000



Nhiệm vụ phụ: Chưa hoàn thành



Minh Thù cũng không muốn thấy nhiệm vụ phụ, áng chừng nó mãi mãi ở trạng thái này, sự thực đã chứng minh cô rất ngây thơ.



Minh Thù phất tay một cái: “Mang thức ăn lên!”