Hình Đồ

Chương 370 : Thiên thu nhị tráng sĩ, huyên hách Đại Lương thành (hoàn)

Ngày đăng: 01:42 20/04/20


hu phủ Đại Lương thành, Chu Thị lấy ra quan điệp, trịnh trọng giao cho Lưu Khám.



- A Khám huynh đệ, Chu mỗ cuối cùng cũng không phụ nhờ vả, không làm mất uy tín. Quan điệp này ngươi hãy giữ lấy, có nó rồi, dọc đường từ Đại Lương tới Hội Kê sẽ không bị các trạm kiểm soát kiểm tra. Canh ba đêm nay, ta sẽ tiễn các ngươi ra khỏi thành, các ngươi cơm nước xong thì đi nghỉ sớm đi.



Nói xong, y như trút được gánh nặng thở phào một cái. Quan điệp này thật sự không dễ có, Chu Thị đã phải hao tốn hết tâm tư mới lấy được tờ giấy mỏng manh này.



Huyện lệnh Đại Lương và Huyện úy, tất cả đều là người của Du Bát Tiến, vẫn chậm chạp không chịu đồng ý, Chu Thị bởi vậy mà phải đi đường khác, nghĩ cách khác. Y có quan hệ rất tốt với Huyện lệnh Đại Lương, vì vậy đã kính nhờ vị Huyện thừa này lấy được hai tấm quan điệp. Huyện thừa vốn là trợ thủ của Huyện Batsv, tất cả công văn quan điệp đều là do gã chưởng quản, cho nên Chu Thị lấy được tờ quan điệp trống cũng không quá khó, chỉ tốn ba mươi dật hoàng kim là đối phó được việc này!



Cho nên nói, dùng tiền có thể giải quyết được mọi vấn đề, thật ra cũng không phải là không có lý. Nhưng vấn đề ở chỗ, có lấy được quan điệp trống cũng vô nghĩa nếu như trên đó không có đại ấn quan phòng do Huyện Lệnh nắm giữ thì quan điệp cũng chỉ là tờ giấy vô dụng. Chu Thị suy nghĩ rất lâu, cuối cùng nghĩ ra một cách. Y biết Huyện lệnh Đại Lương rất sủng ái một nữ nhân, đến mức đi đâu cũng dẫn theo cùng trong khi đó chính thê thì lại không mang theo. Vì vậy, Chu Thị liền nghĩ tới điển cố Tín Lăng quân trộm cướp binh phù, quyết định thông qua nữ nhân này.



Với nước cờ đầu dâng lên trăm dật hoàng kim, Chu Thị đã giành được sự yêu quý của nữ nhân đó, bước đầu đã suôn sẻ như thế, lại có giao tình với cô ta, sau đó lại tốn thêm một khoản tiền lớn, nhờ cô ta trộm đại ấn quan phòng của Huyện lệnh, đóng lên trên quan điệp. Với lý do hết sức đầy đủ: Trong tay ta có một khoản buôn bán, cần lập tức xử lý. Nếu không có quan điệp, ta sẽ khó mà làm được. Hết cách, ta đành phải dùng hạ sách này, nếu buôn bán thành công, ta sẽ cảm tạ hậu hĩnh.



Tâm ý này đương nhiên khiến sủng cơ của Huyện Lệnh hài lòng. Chu Thị tốt xấu gì cũng là nhân vật nổi danh tại Thành Đại Lương, sủng cơ này đương nhiên là không nghi ngờ y. Vì vậy thừa dịp Huyện lệnh không để ý, liền lén lấy đại ấn đóng lên quan điệp, sau đó giao cho Chu Thị. Chu Thị lại dùng số tiền lớn hối lộ địa môn thành Đại Lương, lừa mở cửa thành.



Tổng cộng, Chu Thị đã tốn gần năm trăm dật hoàng kim.



- Chu huynh, lời cảm tạ ta sẽ không nói, nhưng ân tình này Lưu Khám ghi nhớ kỹ trong lòng, ngày sau sẽ báo đáp.



Lưu Khám nghiêm túc nói nhưng Chu Thị lại cười ha hả, không hề nhắc tới việc này.



Giờ tý đã qua, trăng cũng lên cao, thành Đại Lương yên tĩnh, Chu Thị tính toán thời gian đã tới, mang theo đám người Lưu Khám hành trang gọn gàng từ cửa ngách Chu phủ đi ra, vòng qua đường lớn, đi xuyên qua từ trong một hẻm nhỏ.



- Ra khỏi hẻm nhỏ này chính là cửa thành Bắc!



Chu Thị nói nhỏ:



- Ta đã đút lót Tá sử tuần thành rồi, lúc này nhân mã tuần thành tuyệt đối sẽ không qua nơi này. Lúc các ngươi ra khỏi hẻm nhỏ, đến cửa thành, hãy giao miếng ngọc bội của ta cho Môn bá, hắn sẽ cho các ngươi qua. Chỉ là sau khi ra khỏi thành các ngươi còn phải cẩn thận một chút, phải vòng qua thành mà đi, để tránh bị phát hiện. Quan điệp này... ha hả, tại thành Đại Lương thì có tác dụng lớn. Nhưng ra khỏi địa giới Đại Lương rồi, sẽ không bị ai kiểm tra nữa.
Cùng lúc, hai người Trương Nhĩ Trần Dư đứng ra liên hoành, binh không lưỡi huyết đoạt mấy thị trấn chung quanh Trần huyện, nghênh phụng Trần Thiệp đại giá. Binh mã dưới trướng Trần Thiệp đã đến con số gần mươi vạn ngừi, thanh thế lớn mạnh hơn rất nhiều so với trước đây. Y đổi tên thành Trần Thắng, suất lĩnh đại quân thẳng tiến tới Trần huyện. Trên đường, lại có đại tướng Cố Sở hoảng hốt tới hội hợp, cũng khiến cho Trần Thiệp càng lúc càng vang dội.



Cuối tháng tư, Điền Đam người Giao Đông khởi binh phản Tần, tự xưng Tề Vương, hưởng ứng với Trần Thiệp. Đám người Lưu Khám dọc đường đi nghe được tin tức nhiều như rừng, nói ngắn gọn, không hề có lợi cho bọn họ.



Đoàn ngừi vong qua Mạnh Trư Trạch tiến vào quận Tứ Thủy, đến huyện Tiêu gần Cốc Thủy thì Lưu Khám nhận được một tin tức khiến hắn vừa mừng vừa sợ.



Mừng là, Lâu Thương còn, đám người Lữ Tu ở tại Lâu Thương vẫn chưa rút khỏi. Mà sợ là, Cát Anh kia lúc lo nghĩ hội hợp với Tần gia, dĩ nhiên bỏ quên Hạ Bí và Bành Thành không đánh, ba vạn đại quân lao thẳng tới Lâu Thương. Hai vùng Hạ Tương, huyện Đồng dưới tình huống như vậy đã nâng thành đầu hàng. Cát Anh tại Hạ Tương tìm được Vương Tử Thành của nước Cố Hàn, dưới tình hình không thể nào liên hệ được với Trần Thiệp, đã lập Vương Tử Thành trở thành Hàn vương lấy Đồng huyện làm Vương đô.



Lúc Lưu Khám nghe được tin tức thì ngây ra. "Vương Tử Thành này là ai? Hình như một chút ấn tượng cũng không có...."



Đây tựa hồ như có điểm giống với sau này Hạng Lương lập Nghĩa Đế. Phải biết rằng, điều này không thể lập bất kỳ ai cũng được, mà phải là vương duệ của Cố Hàn. Cũng bởi vậy, Cát Anh này sẽ đang là loại người theo phản tặc thoáng cái đã chuyển đổi trở thành nghĩa của Cố Hàn. Chí ít, dư nghiệt này của Cố Hán tất nhiên cũng sẽ ùn ùn kéo tới. Nói không chừng trong đó có Trương Lương.



Những chuyện này tựa như đã vượt qua sự hiểu biết của Lưu KHám, trong trí nhớ của hắn, cũng không có những người như Cát Anh, Vương Tử Thành này. Ngày hôm nay có Hàn Vương, ngày mai không chừng sẽ có Sở Vương, Triệu Vương, Ngụy Vương, Yến Vương...Cho đến lúc này, hậu duệ sáu nước đem toàn bộ lên vũ đài, Đại Tần dưới tình huống như vậy sao có thể ngăn cản được? Mà Lâu Thương cũng sắp sửa nguy hiểm rồi.



Nghĩ như vậy, trong lòng Lưu Khám không khỏi nóng như lửa đốt.



Hắn dẫn theo đám người Mông Tật, ra roi thúc ngựa ngày đêm kiêm trình chạy về Lâu Thương. Tuy biết rằng có thể không cản nổi, nhưng khoảng cách với Lâu Thương càng gần, trong ngực cũng không nắm chắc. Hắn chẳng quan tâm kết quả ra sao, việc đầu tiên đến Lâu Thương mới là chuyện then chốt.



Ngày mùng ba tháng năm nguyên niên Nhị Thế, đám người Lưu Khám thoát khỏi trạm kiểm soát trùng trùng đến Tuy Thủy Ninh Đình. Cũng tại ngày này, Lưu Bang tại huyện Bái tập kết hương đảng đột nhiên công kích huyện nha đánh chết huyện lệnh Lý Phóng, tự phong Bái Công. Huyện Bái đột nhiên bạo động làm cho Doanh Tráng vốn chuẩn bị đi cứu viện Lâu Thương phải thay đổi chủ ý. Y tập kết binh mã huyện Tương, chuẩn bị đoạt lại huyện Bái, cùng ngày, Cát Anh suất lĩnh đại quân, khởi binh từ huyện Đồng, binh lâm dưới thành Lâu Thương (giải thích: Vị trí Lâu Thương nay là gần huyện An Tứ Huy)



Trên lịch sử, ở đây tự xưng là Lâu Đình, tại thời kỳ Tây Hán, tên là huyện Hạ Khâu. Nói cách khác, trên lịch sử, Triều Tần vẫn chưa thành lập nên cứ điểm quan trọng Lâu Thương này. Về phần nguyên nhân, có thể quy kết là chưa xuất hiện nhân vật chủ yếu đi.



Chú giải 1: Khởi nghĩa Trần Thắng, Ngô Quảng vố sớm hơn so với Lịch sử là bốn tháng. Thuộc cấp Trần Thiệp là Cát Anh phụng mệnh đông tiến, lập Tương Cường làm vương. Hậu nhân Trần Thiệp xưng vương, Tương Cường chém chết Mà nay Tương Cường đã là bộ hạ của Lưu KHám, Cát Anh đương nhiên không thể lập y làm vương. Nhưng lúc lập Vương Tử THành của Cố Hàn, ở mức độ nào đó, Cát Anh thực tế đã thoát khỏi sở bộ của Trần Thiệp.



Chú giải 2: Chu Thị, tư liệu lịch sử có ghi chép, Chu Thị là tể tướng của Ngụy Vương Cữu, lúc Lưu Bang trảm xà khởi nghĩa thì y đã đến huyện Bái trước, nói phản Ủng Xỉ, khiến cho Lưu Bang mất đi căn cơ.