Hồ Sơ Bí Ẩn
Chương 1117 : Mã số 043 - Nông trường bỏ hoang (1)
Ngày đăng: 16:55 30/04/20
Tiếng chuông ngân lên vài hồi, nhưng cái âm thanh mà tôi khiếp sợ không hề xuất hiện.
Tôi thật sự lo lắng, Diệp Thanh không khéo sẽ hại chết cái thằng cha tự tìm đường chết này mất. Nhưng may là chuyện đó đã không xảy ra.
Tôi vừa thở phào một hơi thì nhìn thấy cái bản mặt đang mỉm cười trước ống kính, đá lông nheo một cái rồi xoay ấn chuông cửa nhà khác.
“Cái thằng cha này!” Tí Còi mắng một câu.
Một lần nữa tôi cảm thấy căng thẳng.
Anh ta đã ấn chuông liên tiếp mấy hộ liền, có hộ thì không có người, có hộ thì người trong nhà thông qua ống nghe, sau khi hỏi danh tính của anh ta thì không chịu mở cửa.
Sự cảnh giác của các cụ ông cụ bà trong thôn Sáu Công Nông thật sự làm tôi bất ngờ.
“Xem ra Chủ nhiệm Mao làm công tác tuyên truyền rất tốt.” Gã Béo nói đùa.
Chuyên gia tự tìm đường chết về tay không một cách khá ngượng ngùng. Nhưng màn livestream vẫn chưa kết thúc, anh ta chặn những người qua đường hỏi han về phòng nghiên cứu. Và đương nhiên, những người già khi đối diện trước ống kính, chỉ trả lời anh ta bằng sự im lặng, cũng có khi là họ không biết chuyện của phòng nghiên cứu thật. Diệp Thanh dù nổi tiếng nhưng mất tích nhiều năm như thế, các cụ lớn tuổi chắc đều đã quên sạch. Đó là chưa kể, những người mà tên Chuyên gia chọn để phỏng vấn đa số đều không phải là công nhân của Xưởng Gang Thép Số 3 năm xưa, mà là con cái của họ thôi; còn lại các cụ lớn tuổi thì chẳng muốn nhắc đến.
Lần này thì ra về tay trắng thật.
Mà cái tay Chuyên gia này da mặt cũng dày thật. Nhưng có lẽ trong công việc này thì đó là điều cần thiết.
Anh ta liếng thoắng: “Haizz, hôm nay chúng ta không thể một lần tận mắt chứng kiến cái phòng nghiên cứu giải quyết sự kiện quái dị thần bí ấy rồi. Thế nhưng không cần vội. Phong cách của Chuyên gia tôi mọi người đều biết rồi đấy! Tôi đã thuê nhà ở lại chỗ này rồi, chuẩn bị tinh thần để tác chiến dài lâu. Nội dung của các tiết mục khác sẽ liên tục được cập nhật. Mong các kênh và các tài khoản đang theo dõi, nhớ like cho tôi nhé!”
Anh ta làm động tác “tự khoe nhan sắc” một cái. Video kết thúc.
“Tra cứu trang cá nhân trên mạng xã hội của anh ta thử coi.” Tí Còi giục Gã Béo.
Chuyện này không khó.
Trong kênh của anh ta có gắn link liên kết.
Trên trang cá nhân cùng tên, nội dung được mặc định ở đầu trang là một dòng thông báo livestream:
Nghề nghiệp: Sinh viên.
Quan hệ gia đình: Cha mẹ
Địa chỉ liên hệ: Căn hộ số XXX, tòa nhà số XX, phường Lục Gia, thành phố Dân Khánh.
Số điện thoại liên hệ: 138XXXXXXXX
Diễn biến sự kiện:
Ngày 28 tháng 10 năm 2017, người ủy thác lần đầu đến phòng nghiên cứu. File ghi âm 04320071028.wav.
“Xin chào cô Bào. Cô liên hệ với chúng tôi, là muốn chúng tôi giúp đỡ em họ của mình đúng không?”
“Vâng. Thật ngại quá. Vốn dĩ tôi cũng định đưa nó đi chung, nhưng nó… không muốn đi lắm.”
“Cho hỏi, cô ấy đã gặp phải chuyện gì ạ?”
“À… Là như vậy, khoảng thời gian nghỉ hè, trường của nó có tổ chức khóa huấn luyện quân sự tại Trung tâm Huấn luyện Quốc phòng bên ngoại ô phía Tây. Ngoài trường của nó ra, còn có học sinh mới của các trường khác nữa, đông lắm.
“Trung tâm Huấn luyện Quốc phòng ở ngoại ô phía Tây, đúng không?”
“Đúng, tôi cũng không biết tên cụ thể, nhưng rất nhiều trường cấp ba của Dân Khánh đều tổ chức học quốc phòng chỗ đó, hồi xưa tôi cũng học ở đấy. Thao trường khá nhỏ, lại rất cũ nát, xung quanh toàn là ruộng, chắc Trung tâm thực nghiệm nông nghiệp cũng ở bên đó.”
“Ừ, cô tiếp tục đi.”
“Vâng. Lúc nó tham gia học quân sự bên ấy, vì mấy ngày cuối cùng quản lý không được nghiêm lắm, các học viên cũng đã thân nhau, nên hơi… hơi không tuân thủ kỷ luật. Đại khái là vậy, đêm đến đi ngủ rất muộn, nằm trong phòng nói chuyện, cả điện thoại đang giấu lúc đó cũng lôi ra. Tình hình chung chung là như vậy.”
“Ừ.”
“… Nó kể với tôi là có một cô bạn ngủ chung giường, à, cô bé đó vốn cũng ở ngoại ô phía Tây luôn, đã kể cho cả đám học sinh nghe một câu chuyện. Vốn dĩ vùng ngoại ô phía Tây có một khu nông trường cải tạo lao động, được xây dựng vào những năm 50. Sau đó diện tích dần dần bị thu hẹp, đến năm 2000 thì gần như không còn là nông trường cải tạo lao động nữa, mà cho phép nông dân bình thường vào trồng trọt, sau đó quy hoạch lại này nọ. Khi đó đã xảy ra một chuyện, lúc cày lật đất, những nông dân đó đã phát hiện ra mấy cái đầu lâu, thi thể. Người nhà qua đời, đem chôn xuống đất là chuyện rất bình thường đối với họ. Nhưng bên đó là nông trường cải tạo lao động… Sau đó xương cốt được tìm thấy ngày một nhiều hơn, thì người ta liền cảm thấy khác thường. Cũng khoảng tầm thời gian đó, bấy giờ có một số tội phạm cải tạo trong nông trường ấy được thả và họ đã kể rằng, lúc họ còn cải tạo trong ấy, ban đêm thường nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân, lại còn rất đều nhịp. Tin đồn lan dần, có người bảo rằng nơi ấy vốn là bãi chiến trường, chết rất nhiều người, để lại quân đoàn ma vất vưởng ở đó.”