Hồ Sơ Bí Ẩn

Chương 38 : Muôn vàn lo lắng

Ngày đăng: 16:41 30/04/20


Nghe thấy mấy lời này của Gã Béo, chính bản thân tôi cũng bắt đầu lưỡng lự.



Diệp Thanh của văn phòng Thanh Diệp chỉ nói bộ kimono này là đồ cũ, đã từng qua tay rất nhiều chủ rồi, có lẽ là âm khí hơi nặng một chút, nhưng chưa từng nói là bộ đồ này giết người. Chuyện mà họ không nhìn ra được thì một người dân thường như tôi có thể biết được sao?



Chỉ là, không biết tại sao, khoảnh khắc mà tôi nhìn thấy Trần Hiểu Khâu quay người trong đoạn phim đó, sau lưng giống như có một luồng gió lạnh u ám thổi qua, khiến cho toàn thân nổi hết da gà, cả người toát đầy mồ hôi, lập tức liền nghĩ tới tấm hình mà văn phòng Thanh Diệp chụp lại kia, càng nhớ tới hiện tượng quái dị mà đêm đó tôi nhìn thấy.



Tôi cúi đầu lại nhìn vào bức ảnh. Hai bên cây Anh Đào hoàn toàn không có người đứng, cái bóng người mà đêm đó tôi nhìn thấy dường như thật sự là ảo giác do tôi nhất thời hoa mắt nên sinh ra.



“Anh Kỳ, chắc là anh nghĩ nhiều rồi, hơn nữa bộ đồ đó đã bị đốt mất rồi, không thể nào là cùng một bộ được.” Gã Béo vỗ vỗ xoa dịu tôi.



Tí Còi ra sức gật đầu lia lịa biểu thị đồng ý với Gã Béo.



Cách nghĩ của tôi quả thật là khó mà tin được, ngay đến cả bản thân tôi cũng không thể giữ vững ý kiến của mình.



Mặc dù tôi đã từng xem qua hồ sơ, tin rằng những người ủy thác kia không có nói dối, nhưng người của văn phòng Thanh Diệp cũng đã từng nói, có một số người cho rằng những hiện tượng linh dị có lẽ chỉ là do trạng thái tinh thần không tốt, hoặc là những nguyên nhân khác, mà nhìn nhầm một số thứ nào đó thành ma quỷ. Cả đời tôi đều chưa từng gặp quỷ nên đương nhiên sẽ có sự hoài nghi đối với vấn đề ma quỷ có tồn tại hay không, chính là nghe người ta kể chuyện rất chăm chú, nhưng nếu để bản thân gặp phải thì chắc chắn sẽ không nghĩ theo hướng có ma quỷ, mà sẽ sẽ tìm nguyên nhân từ những chỗ khác.



Trần Hiểu Khâu bị bệnh, sự giải thích hợp lý nhất không phải là bộ đồ này làm trò ma quỷ mà là cô ấy quá hà khắc với bản thân, một mình làm ba phần việc khiến cho bản thân mệt đến suy sụp luôn.



Gã Béo không tin, Tí Còi không muốn tin, Quách Ngọc Khiết thì không có suy nghĩ gì, tôi lưỡng lự một lát, trả điện thoại lại cho Tí Còi, đóng hồ sơ của văn phòng Thanh Diệp lại.



“Đợi Trần Hiểu Khâu tới, tôi hỏi thử như thế nào nhé!” Tôi nói.



Ngày hôm sau, Trần Hiểu Khâu đi làm lại rồi. Lần này chúng tôi đều nhìn ra được, lớp trang điểm trên mặt cô ấy đậm hơn hôm kia rất nhiều, có lẽ là muốn che đậy sắc mặt tiều tụy của mình.



Tôi tìm Trần Hiểu Khâu để nói chuyện, khuyên cô ấy đừng liều mạng như vậy, chuyện của Cục Chế tạo Khánh Châu tạm thời gác sang một bên. Trần Hiểu Khâu hoàn toàn không phải là loại người không biết tốt xấu, cũng có thể là hôm qua người nhà đã khuyên bảo cô ấy rồi, nghe tôi nói vậy, cô ấy liền đồng ý.



Ba người của đám Tí Còi giả bộ làm việc, nhưng đều vểnh tai lên lắng nghe cuộc nói chuyện của chúng tôi.




Bốn người chúng tôi im lặng hai giây, Quách Ngọc Khiết nhanh miệng, nói ra đầu đuôi câu chuyện.



Trần Hiểu Khâu không lộ ra bất kỳ biểu cảm kỳ lạ nào, nghe Quách Ngọc Khiết nói xong, nhìn sang tôi: “Có thể cho em xem tấm ảnh đó được không?”



Tôi rút tấm ảnh từ trong hồ sơ ra.



Trần Hiểu Khâu quan sát tỉ mỉ, đặt tấm ảnh xuống: “Là cùng một bộ kimono.”



“Hả?” Bốn người chúng tôi đều ngây người ra.



“Bộ kimono đó là thứ đồ có lịch sử lâu đời rồi, được may hoàn toàn bằng thủ công. Em thấy mấy người trong câu lạc bộ kịch nói đều không biết điều này, cũng không cất giữ nó cẩn thận, nhưng mà bộ kimono đó vô cùng hoàn hảo, không có chút hư hỏng nào cả.” Trần Hiểu Khâu nói.



“Em... cảm nhận được bộ kimono đó có vấn đề?” Tôi hỏi một cách hoảng hốt.



Trần Hiểu Khâu gật đầu.



Phòng làm việc rơi vào trạng thái im lặng kỳ quặc.



“Vậy mà em còn mặc?” Tí Còi phá vỡ sự im lặng, nhìn chằm chằm vào Trần Hiểu Khâu một cách khó tin.



“Câu lạc bộ kịch nói cũng không còn quần áo nào khác nữa. Cho dù nghi ngờ nó là đồ bẩn thì em cũng không có chứng cứ gì cả.” Trần Hiểu Khâu nói một cách bình tĩnh.



Tí Còi câm nín không nói nên lời.



Lúc này tôi mới hiểu ra, cái “có vấn đề” mà lúc này tôi nói với cái “có vấn đề” mà Trần Hiểu Khâu hiểu, hoàn toàn không cùng một khái niệm.