Hoàng Thượng Đừng Nghịch!
Chương 5 : Ngồi cùng bàn
Ngày đăng: 14:35 30/04/20
Edit + Beta: Như Heo.
Chương 5: Ngồi cùng bàn.
Lúc đầu Khâu Minh Diễm còn chưa hiểu rõ ý của Tống Tiêu, ước chừng sửng sốt năm giây "máu mới kịp lên não", nhất thời tức giận đến tay chân phát run.
"Tống Tiêu, anh có ý gì! Anh coi mẹ tôi là nha hoàn sao?" Tống Tranh ngồi một bên lập tức hét ầm lên.
Tống Tử Thành thật tình không biết nên làm sao, một bên cảm thấy bộ dáng con trai vênh mặt hất hàm sai khiến rất buồn cười, một bên cảm thấy lời lẽ này có hơi quá đáng, rốt cuộc cũng phải lên tiếng hòa giải: "Tiêu Tiêu, con nói chuyện kiểu gì vậy! Minh Diễm, em đừng so đo với trẻ con nữa, Tiêu Tiêu đang mất trí nhớ mà, ngồi xuống ăn cơm đi."
"Tiêu Tiêu, dì biết con không thích dì, nhưng dù sao con cũng đã mười lăm mười sáu tuổi rồi, sao con lại..." Khâu Minh Diễm ngồi xuống thở hổn hển hai cái, vẫn là nhịn không được mở miệng nói vài câu, nói xong còn giả vờ cúi đầu lau nước mắt.
Tống Tiêu nhìn Khâu Minh Diễm vừa ngồi vừa khóc, mày nhăn càng chặt hơn, quay đầu nói với Tống Tử Thành: "Phụ thân, thiếp thất sao có thể ngồi cùng bàn với gia chủ..."
"Tống Tiêu!" Tống Tử Thành quát, thế nhưng vừa nhìn thấy con trai mím môi, Tống Tử Thành lại có chút hối hận vì đã lớn tiếng. Trước kia Tống Tiêu một năm cũng không nói với hắn được mấy câu, hiếm khi có dịp cùng nhau nói chuyện như vậy, hắn không nên dọa con trai sợ hãi, "Khụ, không được nói chuyện "thiếp thất" gì đó nữa, ngày mai ba sẽ kêu thư ký Tư mua cho con mấy quyển sách bình thường đọc."
Khâu Minh Diễm bị Tống Tử Thành vứt sang một, khóc cũng không nổi nữa, dù sao nàng cũng chưa chính thức bước vào nhà người ta, không thể náo loạn trên bàn cơm, chỉ có thể âm thầm cắn răng, tính toán cơm nước xong sẽ tìm Tống Tử Thành khóc lóc kể lễ một phen, thuận tiện nhắc đến việc hôn sự.
Trong nhà không có quy cũ, gia chủ đã không thèm để ý, Tống Tiêu còn quan tâm nữa làm gì, bưng bát cơm lên nghiêm túc ăn. Tống Tiêu vốn xuất thân dòng dõi thư hương, quan cư tam phẩm, sau lại trở thành người hoàng tộc, đương nhiên dưỡng ra một thân quý khí, động tác ăn cơm tao nhã thanh quý, cảnh đẹp ý vui.
Hai mẹ con một bên ăn không biết vị, nhìn Tống Tiêu đang ăn càng thêm tức tối.
Dùng xong cơm chiều, Tống Tiêu theo Tống Tử Thành vào phòng sách.
"Con trai à, kiến thức trung học cơ sở con còn nhớ rõ không?" Tống Tử Thành đem sách giao khoa đưa cho Tống Tiêu, "Còn một tháng nữa trường học sẽ khai giảng, kiến thức cơ bản con đều quên rồi, làm sao thi khảo sát chất lượng đầu năm đây?"
Tống Tiêu cầm quyển
"Trung học Thánh Mông có cuộc thi khảo sát chất lượng đầu năm, căn cứ vào thành tích để phân lớp," Tống Tử Thành thấy bộ dáng mờ mịt của y liền biết Tống Tiêu ngay cả sách giáo khoa cũng xem không hiểu, "Ngày mai ba sẽ kêu Tư Đạt Thư mời gia sư đến cấp tốc bổ sung kiến thức cho con, ba đã nói chuyện với thầy hiệu trưởng xin phép cho con vào học trễ vài ngày rồi."
"Im lặng!" Cô Cố trung khí mười phần rống lên, cả lớp lập tức yên tĩnh trở lại, "Còn mấy chỗ trống, em tự chọn một chỗ đi. Sắp hết tiết rồi mấy đứa còn không tranh thủ làm bài tập, rãnh rỗi lắm phải không?"
Tống Tiêu đưa mắt nhìn quanh một vòng, bởi vì là trường quý tộc cho nên sỉ số mỗi lớp không nhiều, chừng ba mươi ba mấy người, hai bàn xếp cạnh nhau, mỗi bàn một người. Trong lớp còn dư ba chỗ, đều có bạn cùng bàn rồi. Một chỗ là nam sinh đeo kính mắt thật dày, có điều đầu tóc cậu ta có bóng khả nghi, vừa nhìn là biết mấy ngày chưa gội đầu; một chỗ là nữ sinh hai mắt sáng lòe lòe, đang nhìn Tống Tiêu không chớp mắt...
Bạn học ngồi cùng bàn mà không gội đầu là Tống Tiêu chịu không nổi rồi, nam nữ thụ thụ bất tương thân, ngồi cùng nữ sinh cũng không thích hợp, chỉ có thể đưa ánh mắt chuyển sang vị trí cuối cùng.
Đó là một nam sinh cao lớn thoạt nhìn rất sạch sẽ, bởi vì hắn vẫn luôn ghé vào trên bàn ngủ say cho nên không thấy rõ mặt mũi, chỉ có thể nhìn thấy cái ót với chiếc cổ thon dài trắng nõn.
Tống Tiêu đi qua ngồi bên cạnh hắn.
Cảm giác có người tới gần, cái người ngủ đến trời đất mịt mùng nháy mắt tỉnh táo lại, ngóc đầu nhìn kẻ vừa bén mảng đến gần, trùng hợp Tống Tiêu cũng quay đầu qua. Trong nháy mắt nhìn thấy đối phương, cả hai đồng thời ngây ra.
Tống Tiêu nhìn dung mạo thiếu niên trước mặt, thiếu chút nữa đã rơi nước mắt. Mày kiếm, mắt sáng, môi mỏng, chính là khuôn mặt tuấn mỹ vô song của Cảnh Nguyên đế!
==========
Tiểu kịch trường:
Ngư Đường: "Biết ngồi cùng bàn nghĩa là gì không?"
Tiêu Tiêu:" Là gì?"
Ngư Đường: "Bàn cũng giống như giường, ngồi chung tức là ngươi cũng muốn nằm chung giường với trẫm."
Tiêu Tiêu:...
Cô giáo Cổ: (╰_╯)#