Hoàng Tộc Đại Chu
Chương 3 : Đổ Đấu
Ngày đăng: 12:24 18/04/20
Bình Đỉnh hầu nhỏ, Trấn Quốc hầu nhỏ lập tức sợ đến mức trên mặt không còn chút máu, bọn họ thật không ngờ lá gan của Phương Lâm lớn đến như vậy, cư nhiên vô pháp vô thiên đến như vậy. Hắn xông vào lúc bọn họ đang học trong cung, nhiều người chứng kiến như vậy, ai cũng đều biết bọn họ bị trưởng tử của Tứ Phương hầu bắt về phủ. Mà hắn, Phương Lâm này, cư nhiên dám ở tại bên trong hầu phủ giết chết bọn hắn.
Hắn chẳng lẽ không sợ rước lấy tai ương ngập đầu cho Tứ Phương hầu phủ sao? Hắn chẳng lẽ không sợ Trấn Quốc hầu cùng với Bình Đỉnh hầu liên hợp lại đối phó bọn họ sao?
Hắn sao lại dám làm như vậy?!! Việc này quả thực chính là vô pháp vô thiên a!
Cả hai há to miệng, muốn mở miệng xin tha thứ. Nhưng cuồng phong thổi vào trong miệng, nên làm cách nào cũng không nói được. Hơn nữa, bọn họ lúc này thực sự đã bị Phương Lâm vô pháp vô thiên này dọa sợ, mất đi khả năng nói chuyện. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Phương Lâm hành động theo cảm tính, vung một quyền ra muốn bổ cả hai người, rước một hồi tai họa thật lớn về cho Tứ Phương hầu phủ.
- Đại ca, dừng tay!
Vào lúc nguy hiểm, Phương Vân rốt cuộc cũng hét lên ngăn cản. Hắn thật vất vả mới được "trùng sinh" về tới năm mười bốn tuổi, có được cơ hội thay đổi vận mệnh của gia tộc, như thế nào lại cho phép phát sinh loại chuyện không ra gì như thế này, để khiến cho gia tộc diệt vong càng thêm nhanh.
Hoa Dương phu nhân không phản ứng kịp, nhưng Phương Vân lại phản ứng kịp.
Tiếng nói của Phương Vân rất lớn, trong lòng Phương Lâm tuy rằng dày đặc sát khí, nhưng nghe tiếng nói của đệ đệ, vẫn là thanh tỉnh lại đúng lúc. Lực lượng dồi dào dừng cách hai người Dương Khiêm, Lý Bình chừng hai thước. Cuồng bạo lực lượng hóa thành gió tiêu tán trong không khí, Phương Lâm hiển lộ một thân công lực cao minh, thu phát tùy tâm.
"Xèo xèo!"
Nhìn bàn tay gần trong gan tấc, hai người Dương Khiêm, Lý Bình đều run lên, dưới háng ướt đẫm, mùi vị nước tiểu khuếch tán ở trong phòng. Hai người này vừa mới dạo một vòng ở Quỷ môn quan, sợ tới mức không tự kiềm chế được.
"Chát!"
Phương Lâm nhìn đệ đệ trên giường, dang muốn hỏi vì sao lại ngăn cản hắn. Nhưng còn chưa mở miệng thì trên mặt đã trúng một bạt tay thật mạnh.
- Súc sinh, ngươi muốn khiến Phương gia diệt tộc hay sao hả?
Đánh ra một chưởng chính là Hoa Dương phu nhân. Cùng với Tứ Phương hầu là không giống, Hoa Dương phu nhân hoàn toàn là một người bình thường, hai tay trói gà không chặt.
Phương Lâm ra tay quá mức bất ngờ, Hoa Dương phu nhân căn bản không kịp ngăn cản. Chờ tới khi phản ứng, mới cảm thấy sợ hãi. Bình Đỉnh hầu cùng Trấn Quốc hầu đều là Đại Chu quý tộc, tổ tiên của họ cũng là công thần khai quốc. Thế gia như vậy, thế lực ở trong triều, ở trong quân đội đều cực kỳ đáng sợ. Nếu Bình Đỉnh hầu cùng Trấn Quốc hầu thật sự liên hợp lại, Tứ Phương hầu phủ rất có khả năng đại nạn ngập đầu.
Phương Lâm trúng một bạt tay của mẫu thân, tất cả nóng nảy đều lập tức tiết ra hết. Cúi đầu, không kêu một tiếng.
Hít sâu một hơi, Hoa Dương phu nhân đối diện với Dương Khiêm cùng Lý Bình, nói:
- Hai vị tiểu Hầu gia, chuyện này là do khuyển tử làm quá trớn. Cái gọi là con không có giáo dục, lỗi ở người mẹ. Hoa Dương thị tại đây hướng hai vị tiểu Hầu gia nói lời bồi tội. Đợi lát nữa, ta sẽ sai bảo hạ nhân đưa hai vị Hầu gia hồi phủ.
Hoa Dương phu nhân có hơi cung kính thi lễ. Giọng nói của nàng cực kỳ bình tĩnh, khiến cho người ta cảm thấy rất lãnh tĩnh, rất có lí trí.
- Hôm nay khuyển tử Phương Lâm làm ra một số chuyện, khiến cho hai vị tiểu Hầu gia chịu rất nhiều nhục nhã. Nhưng mà, chuyện này cũng là do trước đó hai vị đả thương tiểu nhi Phương Vân. Cái gọi là oan oan tương báo (ND: báo hoàn nhất báo - 一报还一报), chuyện này chi bằng cứ thế mà bỏ qua đi. Như thế nào?
Dương Khiêm, Lý Bình không nói gì, chỉ oán độc nhìn mẹ cọn bọn họ. Bọn họ cư nhiên bị Phương Lâm dọa sợ đến mức không tự khống chế, chuyện này trước giờ chưa từng có, là một chuyện cực kỳ mất mặt. Bọn họ khi nào lại bị người ta uy hiếp như vậy. Mặc dù trên thân thể của bọn họ không bị bất cứ vết thương nào, nhưng tâm hồn cùng lòng tự tôn đều bị vứt sạch, nằm trên mặt đất để cho người ta hung hăng vũ nhục, lúc giẫm lúc đạp.
"Tiện nhân, tiện phụ, chờ sau khi ta trở về, nhất định sẽ để mẫu thân vào cung dốc sức vu cáo các ngươi... Khẩu khí này, ta sao có thể nhịn được a!"
"Anh em Phương gia thật to gan, thật to gan! Cư nhiên dám ở bên trong hầu phủ muốn giết chúng ta! Chờ ta ra khỏi phủ này, lập tức để cho phụ vương đại nhân điều động đại quân bao vây Tứ Phương hầu phủ!..."
Ý nghĩ của cả hai lóe lên trong mắt, nhưng một câu cũng không nói. Nhưng mà trong lòng chửi bới ngoan độc. Công phu tùy mặt gửi lời cùng phân biệt tình thế của cả hai đã đạt tới mức thuần thục, làm sao không biết. Vào lúc này, nếu cường ngạnh hơn thì chỉ là đi tìm cái chết.
"Phanh!"
Trong suy nghĩ của Phương Vân, chén trà được làm bằng men sứ màu lục bích này đột ngột vỡ tan, toàn bộ chén trà hóa thành một làn khói nhẹ nhàng phiêu đãng. Phương Vân nhanh chóng mở mắt ra, chén trà vẫn nằm trong tay như cũ, yên lặng bất động. Cảm giác trên từng ngón tay rất chân thật. Trong lòng của Phương Vân lại có thêm một loại xúc động, dường như chén trà ở trong tay có thể tùy lúc mà vỡ tan, hóa thành mây khói.
- Mười năm, ta còn mười năm để nghịch thiên cải mệnh, thay đổi vận mệnh tan nhà nát cửa. Để cho hết thảy, từ bây giờ bắt đầu lại một lần nữa đi!
......
Bên ngoài Tứ Phương hầu phủ, Dương Khiêm, Lý Bình lấy tay che mặt, cúi đầu đi nhanh. Cả hai người toàn thân đều bốc mùi nước tiểu, nếu để người khác nhận ra, thì sẽ rất mất mặt. Cũng may, triều Đại Chu dân giàu nước mạnh, quân lực cường thịnh. Trên đại lộ, người mặc cẩm y hoa phục cũng có không ít, hai người một mạch đi gấp, cũng không có bao nhiêu kẻ để ý tới.
Đi tới một góc tường vắng người tới lui, hai người dừng chân lại.
- Lần này thật sự đã mất hết thể diện, ba tên hèn hạ!
Lý Bình oán giận mắng, quay đầu nhìn về phía Dương Khiêm:
- Lần này ngươi chuẩn bị làm gì? Chẳng lẽ cứ như vậy mà nhẫn nhịn?
- Nhịn? Hừ!
Dương Khiêm cười lạnh, trong mắt lóe lên một tia quang mang âm độc:
- Ta đánh không phải Phương Lâm, nhưng mà Phương Vân thì khác. Cái tên tiểu tạp chủng không biết sống chết, cư nhiên dám khiêu chiến với chúng ta! Phương Lâm bảo vệ hắn được nhất thời, nhưng không bảo vệ hắn được cả đời. Chờ hắn rời khỏi, chúng ta đi tìm Phương Vân, đem mối nhục ngày hôm nay trả lại cho đệ đệ của hắn gấp trăm lần!
Lý Bình không nói, bộ dáng trầm tư, đột nhiên ngẩng đầu, có hơi lo lắng nói:
- Ta thấy tên tiểu tử nọ dám chủ động khiêu chiến với chúng ta, e rằng là có chổ dựa. Đến lúc đó, chúng ta sẽ không lật thuyền trong mương chứ?
- Lật thuyền trong mương, sao có thể chứ?
Dương Khiêm ngẩng mặt lên trời, nét mặt không cho là đúng. Cánh tay vừa lật, từ trong lòng ngực lấy ra một thứ, đặt ở lòng bàn tay là một hạt châu màu đen gần như trong suốt. Chính giữa hạt châu, mơ hồ thấy được liên ngẫu của anh nhi. "Anh nhi" cao một tấc, nhìn kỹ lại, cư nhiên cùng với Dương Khiêm có mấy phần giống nhau, tựa như là Dương Khiêm thu nhỏ.
- Nhân cấp châu!
Lý Bình nhìn rõ hạt châu này, hít một hơi thật nhẹ. Hắn xuất thân giàu có, dương nhiên thấy nhiều hiểu rộng, liếc mắt một cái liền nhận ra thứ này chính là thánh phẩm dùng để luyện công.
Con đường võ đạo, từng bước leo lên, quả thật không phải là giả. Nhưng tạo hóa của trời đất huyền bí, cũng không phải bằng vào khả năng của con người mà biết hết. Nhân cấp châu chính là một thánh phẩm dùng để tu luyện võ công. Trong lúc tu luyện, mang hạt châu này trên người, thì có thể đề cao tốc độ tu luyện mấy lần. Cảnh giới càng cao, thì bội số càng tăng cao.
Dương Khiêm, Lý Bình đều có tu vi Nguyên Khí cấp, nếu mang hạt châu này trên người. Tu luyện một ngày là có được thành quả tu luyện bốn, năm ngày của người thường, quả nhiên là một kiện bảo bối nghịch thiên. Thứ này cực kỳ quý hiếm, có thể nói cho dù lục soát hết Thần châu hạo thổ cùng Ngũ hoang thì cũng chỉ có chừng trăm hạt, mỗi hạt đều là do trời đất ngưng tụ mà thành.
Loại bảo vật như Nhân cấp châu rất dễ dàng nhận biết, đặc điểm lớn nhất chính là ở giữa hạt châu có một anh nhi cao ba tấc. Vô luận kẻ nào mang ở trên người, thì khuôn mặt của anh nhi liền biến hóa thành khuôn mặt của người mang nó. Trong truyền thuyết, Nhân cấp châu là một thứ cực kì đặc biệt, bởi vì làm bạn với con người lâu ngày, châu mặc dù dưỡng nhân, nhưng nhân cũng dưỡng châu. Qua thời gian dài, hấp thụ nhân khí, hạt châu này liền hóa thành mặt người.
- Người ngoài chỉ biết Quý tộc hầu chúng ta xem thường Bình dân hầu, nhưng nào biết cả hai vốn chênh lệch rất lớn. Không nói những thứ khác, chỉ nói viên Nhân cấp châu này thôi, cho dù lục soát toàn bộ Tứ Phương hầu phủ cũng tìm không ra một cái. Hừ hừ, loại thấp hèn như Phương gia, nào biết đâu rằng, không trải qua tích lũy lâu dài thì sao có thể trở thành Quý tộc hầu. Nửa tháng sau, ta muốn cho Phương Vân quỳ ở trước mặt của ta, giả tiếng chó sủa!
Ánh mắt của Dương Khiêm chợt lóe, nhãn thần âm độc.