Kế Hoạch Của Bảo Bối: Người Mẹ Này, Con Muốn

Chương 35 : Hôm nay gia muốn tiềm ngươi

Ngày đăng: 11:18 30/04/20


Editor: Ngạn Tịnh.



Kim Mộc Lân phe phẩy đầu cảm thán, "Diễn viên hiện tại quả thật càng không chuyên nghiệp, loại trình độ diễn này, ngay cả trợ lý nhỏ của tôi đều có thể diễn..."



"Tiểu Kiều, lại đây!"



Nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người đều theo ánh mắt của Kim Mộc Lân chuyển lên người Cung Tiểu Kiều ở trong góc xó.



Huynh ấy không phải gọi mình, không phải mình... Tinh thần phân liệt là huynh ấy không phải là mình, Cung Tiểu Kiều tự mình thôi miên mình!



"Lại đây lại đây, đừng thẹn thùng, tùy tiện đến diễn một đoạn cho mọi người xem thôi!" Kim Mộc Lân dụ dỗ.



Cung Tiểu Kiều đầu đầy hắc tuyến, lời này sao nghe giống như muốn bán con gái vậy?



Cung Tiểu Kiều kiên trì đi qua, "Kim tiên sinh, anh đừng nói giỡn! Ha ha, thật có lỗi, anh áy hcinhs là muốn thư hoãn không khí mà thôi..."



Địch ý của các người đẹp ở đây mặc dù có thu liễm, nhưng vẫn là như cũ cảnh giác nhìn chằm chằm cô.



"Tiêu Kiều à! Hôm nay huynh đều đã nói như vậy, nếu muội không diễn, huynh đấy mất mặt biết chừng nào! Ngoan, đừng náo loạn, diễn cho mọi người xem một chút."



Biểu tình lưu manh kia của Kim Mộc Lân, rõ ràng là đang khiêu khích----



Hôm nay gia muốn tiềm ngươi, thế nào hả!



Thái độ ái muội kia của Kim Mộc Lân nhất thời khiến trong lòng mọi người đều biết rõ ràng.



Tất cả diễn viên xinh đẹp ở đây đều cực kỳ khẩn trương, au cũng không ngờ tới cuối cùng cư nhiên sẽ nhảy ra một con ngựa ô, hơn nữa vẫn là con ngựa chính miệng Kim Mộc Lân phong.



Nhà sản xuất trầm ngâm một lát, uyển chuyển nói, "Hình tượng nhìn qua có chút trẻ con nha..."



Lúc này, Cung Tiểu Kiều phủ một cái áo khoác lông vàng vừa dày vừa nặng, còn mang theo mũ len hình con thỏ, hơn nữa còn có một gương mặt con nít, gần như làm người hoài nghi cô còn vị thành niên.


Ở lúc tất cả mọi người đều bị kỹ thuật diễn của Kim Mộc Lân làm điên đảo, trên mặt Cung Tiểu Kiểu không biết từ lúc nào rút đi tất cả ngây thơ cùng trẻ con, một cái nhăn mày đều là quyến rũ xinh đẹp, ngay cả một động tác cũng đều là hồng xiêu phách lạc...



Trong phút chốc, lực chú ý của mọi người đều tập trung đến biểu tình của cô, mà bỏ qua trang phục của cô,



Một ngón tay của cô vô cùng mềm nhẹ phát ra môi trắng bạc của hắn, lời nói phun ra mỗi chữ đều lạnh thấu xương, "Người cho là bây giờ ngươi còn có tư cách đứng trước mặt ta?"



Con ngươi Kim Mộc Lân hiện lên một chút vô thố, nhưng chỉ là một chút lúng túng lướt qua, thời gian cùng trình độ đều nắm giữ đúng lúc.



Móng tay cô đột nhiên dùng sức, đâm vào bên trong môi hắn, thẳng đến khi tràn ra máu tươi.



Hắn nhíu mày, yên lặng chịu đựng đau đớn.



"Quân Dật Trần, hiện tại, ngươi ngay cả tư cách bị ta hận cũng không có!"



"Ta biết." Hắn chua sót mỉm cười,



"Ta cho ngươi thời gian ba năm, nhưng đừng đến lúc đó vẫn còn yếu đuối như bây giờ, khiến cho ta ngay cả hưng trí tra tấn cũng không có." Nhìn đến bộ dáng suy yếu mỉm cười của hắn, vẻ mặt cô xen lẫn vài phần không kiễn nhẫn cùng phiền chán khó hiểu.



Nghe được lời nói của cô, Kim Mộc Lân lại mỉm cười sủng nịch nhìn cô, "Được, bảo bối chờ ta."



Vẻ mặt hắn trước sau đều ôn nhu, cô lại đột nhiên bị vẻ mặt này khiến cho đau đớn, không khống chế được lật tay một chưởng đánh về trước ngực hắn.



Kim Mộc Lân nhất thời bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi.



Cung Tiểu Kiều xoay người, nhắm mắt, yêu hận đan xen ở trong lòng đều được biểu hiện ngay trên gương mặt.



Nước mắt, nháy mắt lã chã xuống...



Mẹ nó a! Khóc cái lông!



Thật ra một chưởng kia trong lòng cô là cực kỳ thoải mái đó có được hay không!



Mừng mà phát khóc đấy có được hay không!



Mẹ nó tên yêu nghiệt Kim Mộc Lân kia cư nhiên không biết sống chết chọn tình tiết này!



Vậy cô đành phải cố mà thay trời hành đạo thu yêu nghiệt này có được hay không!