Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu
Chương 327 : Tình tiết nghịch chuyển - Nghiêm tổng không theo kịp
Ngày đăng: 04:15 30/04/20
Bà ta vội vàng chụp lấy bức thư kia.
Lúc này, cuối cùng cũng có người chạy đến, khả năng là nhân viên bảo vệ rừng đóng giữ ở sơn trang này, còn có người giúp việc, bình thường phụ trách chăm sóc và sửa chữa sơn trang. Bởi vì sơn trang này lớn như vậy, cho nên đếm qua cũng có gần mười người.
Đại Nhạc trước đó bị Tề Tiểu Tô làm cho chấn động, trong lòng biết là cô có võ, cho nên mặc dù mắng, nhưng vẫn không dám ra tay tiếp với cô, lúc này thấy nhiều người đến như vậy, lập tức có sức lực, lớn tiếng quát lên: “Các người mau bắt con nhãi con này lại!”
Nghiêm Tắc Thâm hoảng sợ, theo bản năng tiến lên một bước, che chở Tề Tiểu Tô ở sau lưng.
Tề Tiểu Tô không quan tâm đến những người đó, cô chỉ quan sát bà quản gia. Bởi vì ngay cả cô cũng tò mò muốn chết với lá thư này rồi, cô cũng muốn biết, bức thư này của Thiếu soái có phải thật sự có uy lực lớn như vậy không.
Có điều, lúc nhìn sắc mặt bà già kia đột ngột thay đổi, cô liền biết chắc chắn có hi vọng rồi.
Đương nhiên, nếu như không có hi vọng, cô cũng nghĩ xong rồi, cùng lắm thì cô ác độc một lần, kêu Hệ thống Tiểu Nhất giúp cô, dùng chút thủ đoạn, cho sơn trang này một mồi lửa!
Còn về mấy người này, cô còn thật sự không để ý đến, thân thủ của cô bây giờ, bảy tám người đàn ông khoẻ mạnh cũng chưa chắc đánh thắng được cô.
Cùng lắm thì coi như luyện tay, bảo đảm đánh cho bọn họ kêu khóc om sòm.
Lúc này, cô chỉ cảm thấy vô cùng thả lỏng, không còn nhiều kiêng dè như vậy, không thèm nghĩ đến chuyện được mất hay hậu quả thế nào, quả nhiên là thoải mái hơn nhiều.
Vốn dĩ là thế, nghĩ nhiều như vậy làm gì? Cô vẫn chưa đến mười tám tuổi, vốn chính là lúc tuỳ ý tung bay, nếu như cái tuổi này đã lo trước lo sau, làm chuyện gì cũng phải rụt rè e sợ, vậy cô sống lại một đời cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Những người đó đang định vây lại, khiến cho mọi người bất ngờ là bà quản gia lại đột nhiên vội vàng kêu to lên.
“Đừng động! Không được ra tay, không ai được ra tay!”
Đại Nhạc ngẩn ra: “Cô?”
Bà quản gia không để ý đến hắn, bà ta bước đến trước mặt Tề Tiểu Tô, trong đôi mắt híp lại toé ra tia sáng.
“Tề Tiểu Tô, không không không, cô Tề, tôi xin phép hỏi cô một chút, bức thư này là do ai viết, ai đưa cho cô? Người đó đâu?”
“Đúng đúng đúng, Cô Tề nói đúng, mau cầm cái hộp kia qua đây.”
Vân Phỉ trơ mắt nhìn cái hộp kia bị bê đến trước mặt lão phu nhân, mở ra, lộ ra miếng ngọc Đế Vương Lục.
Sau đó cô ta nghe thấy giọng kinh ngạc của Tề Tiểu Tô: “A, ở đây không phải có một miếng ngọc Đế Vương Lục sao. Nhìn chất lượng này, nhìn nước ngọc này, còn màu sắc này nữa, quá đẹp rồi!”
“Đúng đúng đúng, Cô Tề nói đúng, vừa vặn, cất lá thư với miếng ngọc Đế Vương Lục này cùng nhau đi, tôi trực tiếp đưa lên cho lão gia.”
Nghiêm Tắc Thâm giương mắt đờ đẫn.
Đây là chuyện gì thế này?
Bây giờ cứ mở miệng là cô Tề đúng đúng đúng?
Không phải vừa rồi còn một bộ căm hận muốn tróc da rút gân uống máu gặm xương cô sao? Bây giờ là chuyện gì thế?
Cứ như thể, bà quản gia này trong chốc lát đã thấp đi một đoạn lớn trước mặt Tề Tiểu Tô, bộ dạng đó, giọng điệu đó, giống như Tề Tiểu Tô chính là chủ của bà ta, bà ta chính là nô tài, chủ nói thế nào mắng thế nào đều là nô tài nên chịu.
Trời ơi.
Tình tiết nghịch chuyển quá nhanh, đầu óc anh ta căn bản không theo kịp.
Vân Phỉ thật sự sắp ngất đi rồi.
Vậy, vậy vậy vậy có trả tiền không đây?
Tề Tiểu Tô lại chuyển hướng đến cô ta: “Vân Phỉ, cô có phải muốn đòi tiền không? Miếng ngọc này, cô muốn đòi bao nhiêu tiền?”
Cô ta muốn đòi, nhưng bị cô trực tiếp hỏi thẳng như vậy, cũng không dám nói! Tề Tiểu Tô đáng chết này, nếu như bây giờ không hỏi, nói không chừng cô ta sau đó còn có thể âm thầm tìm Đại Nhạc nghĩ cách, nhưng mà, đây là muốn ép cô ta lập tức tỏ thái độ!