Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ

Chương 23 :

Ngày đăng: 17:53 19/04/20


Rõ ràng là thiếu nữ chính trực nhiệt huyết lại lưu lạc tới mức biến thành nữ lưu manh.



Che váy lại, Tống Sanh tựa như bị lửa đốt vào mông mà nhảy dựng lên. Thần kinh cô lập tức bật chế độ cao nhất, đột nhiên nhảy lên còn mang giày cao gót cũng có thể ổn định thân mình.



"Chào buổi chiều, giáo sư Khuất." Tống Sanh vốn định theo bản năng xoay người bỏ chạy, nhưng nghĩ thời gian mình trốn tránh đã dài lắm rồi, sự thẹn thùng vì thất bại lần trước không bằng mong muốn công phá người đàn ông trước mặt. Cho nên cô gạt bỏ suy nghĩ kia, liền cười ha ha mở miệng chào hỏi, bộ dáng hoàn toàn quên mất tình huống của mấy ngày trước.



Cô cho rằng giáo sư Khuất cũng sẽ giống khi xưa chào hỏi cô, vì thế đứng chờ một tiếng của anh, bản thân sau đó sẽ xả thêm mấy câu, coi như nạp điện. Mấy ngày không cùng anh nói chuyện, điện trong người cô thật sự không đủ!



Ai ngờ, không theo suy nghĩ của Tống Sanh mà đáp một câu "Chào", giáo sư Khuất vừa mở miệng liền hỏi: "Cô không muốn nhìn thấy tôi?"



"Hả?" Tống Sanh sửng sốt, vội vàng giải thích, "Không có!"



Giải thích xong cô mới cảm thấy có gì không hợp lý. Lời này của giáo sư Khuất quá kỳ quá, anh ấy là người để ý tới chuyện người khác không để ý tới mình sao? Chắc chắn không! Nếu vậy anh ấy hỏi thế để làm gì?



"Gần đây sao lại trốn tránh tôi?"



Nghe giáo sư Khuất vô cùng bình tĩnh tiếp lời, cảm giác kỳ quái trong lòng Tống Sanh ngày càng nghiêm trọng. Tại sao cô lại cảm thấy lời này của anh giống như phụ nữ đang oán trách người yêu của mình vậy nhỉ?



Thấy anh còn đang đứng chờ câu trả lời, Tống Sanh cảm thấy thật đau đầu, dù sao cô cũng không thể nói vì chuyện kia mà xấu hổ, cho nên mới trốn không gặp anh đúng không?



Đúng, như vậy quá xấu hổ, cô cho dù có lúc điên cuồng nhưng bản thân vẫn mang trong mình trái tim của thiếu nữ!



"Không có trốn anh, là vì gần đây tôi khá bận." Kỳ lạ, vì sao vừa nói như vậy cô liền cảm thấy càng thêm chột dạ? Đặc biệt là khi giáo sư Khuất đang đi về phía này, khoảng cách giữa hai người chỉ còn ba bước chân, Tống Sanh cảm thấy trái tim mình cứ đập thình thịch thình thịch như tiếng trống ngoài chiến trường.



Khuất Diễn Trọng nhìn Tống Sanh, Tống Sanh liền hoảng loạn mà cúi đầu, sau đó, thật sự không chịu được cảm thấy bị nhìn chằm chằm, cô mới dũng cảm ngẩng đầu đón nhận.



Chờ cô nhìn thẳng vào mắt của mình, Khuất Diễn Trọng mới hỏi: "Cô là thích tôi, hay là muốn cùng tôi làm tình?"



"..." Anh ấy vừa nói cái gì? Tống Sanh hoài nghi lỗ tai của mình vừa nghe nhầm, nếu không tại sao cô lại thấy giáo sư Khuất vẻ mặt không chút biểu cảm lại đi hỏi chuyện như vậy?




Không được! Càng nghĩ, cô càng cảm thấy miệng lưỡi khô khốc. Cô mơ ước có được anh không phải một ngày hai ngày, lời mời như vậy cô thật sự cầm giữ không được!



"Có thể là có thể, nhưng anh thật sự nghĩ kỹ rồi sao?" Tống Sanh miễn cưỡng bình tĩnh dò hỏi, hai người lúc này nghiễm nhiên như một tra nam một lừa gạt thân thể của thiếu nữ thuần khiết. Tự cho là bản thân rất chính trực, nhưng dường như cô đã quên mới vừa rồi bản thân còn bày ra bộ mặt dụ dỗ người ta.



Tuy lời Khuất Diễn Trọng nói hoàn toàn không phải ý tứ của Tống Sanh, nhưng nhìn vẻ mặt "đồng ý đi đồng ý đi" của cô, anh không biết nên giải thích thế nào.



"Ừ, nếu như vậy, buổi tối em tới tìm anh." Tống Sanh vỗ vỗ cánh tay Khuất Diễn Trọng, sau đó quay đầu vội vàng chạy vào thang máy. Cô không xem Khuất Diễn Trọng có biểu hiện gì, chờ thang máy đóng cửa, cô liền nắm tay nhảy cẫng lên, la hét vui sướng.



Sau khi xuống lầu, mặc kệ chính mình đang mang giày cao gót, Tống Sanh trực tiếp chạy bộ. Chạy hết một vòng khu chung cư, bản thân không những chưa bình ổn cảm xúc, tâm tình ngược lại ngày càng kích động, vì thế cô đổi phương hướng chạy ra bên ngoài. Người ngoài đường thấy một cô gái tươi cười như hoa chạy nhanh như gió, ai ai cũng nhìn bằng ánh mắt kinh ngạc.



Trong lúc Tống Sanh đang chạy vòng vòng bên ngoài ổn định tâm tình, thuận tiện giúp một bác gái bắt tên cướp, lại giúp một học sinh trung học giải quyết bốn tên côn đồ trong hẻm nhỏ, Khuất Diễn Trọng lại ở nhà... Quét tước vệ sinh.



Ngoại trừ có sở thích vận động đọc sách phẫu thuật ra, việc quét tước vệ sinh đối với Khuất Diễn Trọng mà nói cũng có hiệu quả vi diệu như việc Tống Sanh chạy bộ.



Sau khi lau đi lau lại sàn nhà, Khuất Diễn Trọng dừng trước căn phòng đang phát sáng, ngây ra một lúc.



Sau đó anh lẳng lặng tới trước máy tính, tìm hiểu những việc cần lưu ý cho lần đầu tiên.



- Không thể sốt ruột, bằng không sẽ để lại bóng ma trong lòng nhà gái cả đời



- Phải nói lời âu yếm, còn phải hôn ở một số nơi



- Đánh răng, tắm rửa, thay quần lót



...



Nhìn sơ một lần, Khuất Diễn Trọng lấy cuốn sổ ghi chép trên kệ sách xuống, mang kính, nghiêm túc viết lại những điểm quan trọng. Chữ viết sạch sẽ xinh đẹp, hơn nữa cả người anh đều tràn ngập hơi thở nghiêm cẩn của học thuật.