Khác Thủ Tiên Quy

Chương 196 : Mời quân vào hũ 1

Ngày đăng: 09:45 18/04/20


“Ta muốn đến phía nam.” Hách Liên Thập Cửu đeo trường kiếm nhàn nhạt nói. 







Tiêu Xương Thu gật đầu, lặng yên nhìn phía nam. Tại nơi giao nhau của tây nam có một tòa thành, tên là Phong thành. Đường lớn ngõ nhỏ trong tòa thành đó đều từng lưu lại dấu chân nàng, nơi đó còn có một lão trạch. Người trong lão trạch tranh đoạt quyền lợi, cường giả có được tất cả, nhược giả không có gì hết. Không có một chút ấm áp, chỉ có quan hệ lợi ích lãnh khốc trực tiếp nhất. Nhưng nơi đó là gốc của nàng, có tiếng thở dài của phụ thân, có sự bất đắc dĩ của mẫu thân, toan tính của đích mẫu cùng với sự bảo vệ dưới toan tính đó. Vào gia phả, đổi Tiêu Thu thành Tiêu Xương Thu. 



Nhưng hiện tại, tất cả đều hóa thành hư không. Tiêu gia không còn nữa, chỉ còn lại từng cái đầu, Phong thành phồn vinh hài hòa đã không còn, chỉ còn một mảng thê lương. 



“Công Tôn và Trần Chử đi về phía bắc, Hộ Lạc đến tông môn, Phương Khác đã đến vùng cực nam.” Tiêu Xương Thu nhìn Hách Liên Thập Cửu nói: “Đi đường thuận lợi.” 



Hách Liên Thập cửu khẽ cúi đầu, quay người bước ra ngoài. Thù trên núi Trường Bạch, không báo không được. Thù giết cha, không đội trời chung. 



Phụng Chi Tiếu đi tới, vươn tay ôm bờ vai đơn bạc của Tiêu Xương Thu. 



Hách Liên Thập Cửu có thù diệt tộc giết cha, Tiêu Xương Thu cũng thế, sao nàng lại không muốn cầm kiếm giết lên Ngũ Hành sơn? Chỉ là nàng hiện là thống lĩnh Thần Sách Doanh, nàng cần phải trấn thủ quân doanh, bảo vệ hậu phương. 



Địch quân công thành, nàng không thể lui, Tiêu gia gặp nạn, nàng không thể về. 



Trên bờ vai đơn bạc là từng trọng trách đè nặng lên, như muốn đè sụp nàng. Nhưng nàng vẫn càng đứng càng thẳng, càng lúc càng thẳng tắp, như tùng bách trong tuyết. Phụng Chi Tiếu bất giác siết chặt nắm tay, hắn liên tục tự nhắc nhở mình, đừng quá nóng nảy, phải đợi thêm, nhẫn nại thêm chút nữa. 



Đột nhiên, Tiêu Xương Thu phủ tay lên tay hắn, hơi ngẩng đầu nhìn hắn với ánh mắt như mang mong đợi gì đó. 



“Sư phụ.” Tiêu Xương Thu thấp giọng gọi. 



Ngón tay Phụng Chi Tiếu run lên, có chút bối rối quay mặt đi, sau đó nhẹ ừ một tiếng. 



Mắt Tiêu Xương Thu tối đi, tay liền muốn dời đi. 



Khắc tiếp theo lại bị Phụng Chi Tiếu nắm chặt trong lòng bàn tay, mí mắt Tiêu Xương Thu run lên, nhìn chằm chằm Phụng Chi Tiếu. Trên mặt nàng không có chút khó chịu nào, ngược lại Phụng Chi tiêu thì đỏ mặt nhẹ dời mắt đi. 


Chẳng qua chỉ một kiếm mà thôi, chỉ một kiếm, Văn Qua đã bại. 



Trong một tức, ngàn vạn hóa thân biến mất, chỉ còn lại một chân thân, cái gọi là sóng cuốn trôi cát, chính là thế này. 



Ầm ầm, Văn Qua bị mấy trăm kiếm mang trực tiếp đâm xuyên, suýt nữa biến thành cái sàng. 



Sắc mặt hắn kịch biến, quát lớn: “Không thể, làm sao ngươi có thể phá được vạn thiên hóa thân của ta!” 



Phương Khác không bận tâm đến, một luồng kiếm mang đâm xuyên tâm phế Văn Qua, hắn ngây người nhìn Phương Khác, đôi mắt không dám tin dần ảm đạm đi. 



Rất rõ ràng đối phương không biết rõ về y, cho nên quả thật là tự tìm đường chết. 



Ai bảo hắn cái gì không chọn lại chọn dùng vạn thiên hóa thân? Sau khi Phương Khác luyện Thông Huyền Kinh, có thể nhìn thấu tất cả huyễn thuật trên thế gian. Ai bảo hắn lại chọn trên biển? Sâm La kiếm quyết của Phương Khác, chính là thoát thai từ biển lớn. 



Phương Khác đang định bỏ đi, lại thấy thi thể đó đột nhiên hóa thành máu dung vào biển. 



Thì ra, Văn Qua này cũng chỉ là thân ngoại hóa thân. Cái gì là thân ngoại hóa thân, chính là người này dùng huyết nhục của mình luyện chế ra một con rối đặc thù. 



Phương Khác nhẹ chau mày, nếu đây là thân ngoại hóa thân, vậy chân thân đang ở đâu? 



Y đã nằm trong hũ của phái Thái Hành rồi. 



Mục đích Thái Hành lần này rất rõ ràng chính là y… cùng với mật thám Côn Luân chôn trong Thái Hành. Hiện tại y chỉ có thể mừng thầm vì mình có cây dù đen kia, mới không bại lộ hành tung lúc trước. Không đến mức làm lộ Thiên Phàm. Mà mật thám bên này cũng không thể hoàn toàn tin tưởng, nếu Văn Qua đã có thể ngụy trang thành mật thám. Vậy rất rõ ràng Thái Hành sớm đã thanh lý được một đường, đường này đã trực tiếp liên kết lên người Chu Lập Đức. 



Thủ đoạn giỏi… phái Thái Hành chỉ dùng hơn mười ngày, đã quậy nát tuyến đường Côn Luân chôn xuống. Mà trước đó bọn họ không hề phát giác chút dị thường nào. 



Nhớ lại những đệ tử từng tiếp ứng y trên đường, Phương Khác nhắm mắt lại. 



Ngu ngốc. Phương Khác lặp lại lần nữa, rồi phi thân bay tới đảo Mặc Tâm, hy vọng vẫn còn kịp.