Khuynh Thành Lạc Cửu Tiêu

Chương 5285 :

Ngày đăng: 21:01 18/04/20


Không biết tuần tra thị vệ sẽ thay ca khi nào, để lại vài người ở nơi này, Hách Thiên Thần và Hách Cửu Tiêu lách mình tiến thẳng vào trong cung.



Một tòa lầu các nằm lẳng lặng tại thâm cung, đó là tẩm cung của Lương Ỷ La, xưa đâu bằng nay, tin tức Vạn Ương Vương qua đời được truyền ra, có Hùng Tích An giúp đỡ, Lương Ỷ La ở trong cung không còn là u hồn của công chúa Lương Ỷ La ngày xưa, đi lại không còn bị hạn chế, nhưng Lương Ỷ La cáo ốm, vẫn chưa xuất hiện trước mặt triều đình và dân chúng.



Phương hướng mà Hách Thiên Thần và Hách Cửu Tiêu tiến đến chính là tòa lầu các này, đi đến nửa đường, trong tầm mắt bỗng nhiên có bóng người chớp lên, chợt lóe mà qua, nhưng hai người đều tin tưởng chính mình không nhìn lầm. Phương hướng kia chính là tẩm cư của Vạn Ương Vương, Vạn Ương Vương đã chết, cung điện đã sớm bỏ trống, người nọ là từ đâu mà đến?



Hách Thiên Thần dùng tay ra hiệu, bọn họ đổi hướng, lẻn ra sau cung điện, nhoáng một cái bóng đen đã biến mất, nhưng hai người đều phát hiện nơi này có không ít người đang ẩn náu trong chỗ tối, cách thức điều chỉnh hơi thở quả thật là của cao thủ.



Những người này đều là lính gác mật, phụ trách cảnh giới, một tòa cung điện không người vì sao còn cần cảnh giới? Phân tán ra, đem nhân thủ để lại ở bên ngoài, Hách Thiên Thần và Hách Cửu Tiêu né tránh lính gác, lẻn vào trong điện.



Trong điện không thắp đèn, cũng không có thị nữ và thị vệ, trong bóng tối mơ hồ có tiếng nói chuyện và tranh chấp truyền đến, “….thanh đao này vẫn luôn giấu bên trong mật thất của nàng, đã nhiều năm qua nàng không mở nó ra, bây giờ lại đột nhiên xuất hiện ở Trung Nguyên, gây hỗn loạn một trận, Hùng tộc trưởng, ngươi nói xem chuyện này là ai làm?”



Đó là giọng nói của Sở Thanh Hàn, lời nói mang theo ý cười, trong đó hàm chứa một loại ý tứ trào phúng, người còn lại là Hùng Tích An, hắn cười lạnh vài tiếng, “Ngươi còn chưa biết là ai làm? Chẳng lẽ Trung Nguyên hỗn loạn không phải là kết quả mà ngươi mong muốn hay sao? Ở trước mặt Ỷ La giả vờ như hiếu tử, kỳ thực mưu đồ lại chính là Vạn Ương. Sở Vương, Sở Thanh Hàn, ngươi đừng tưởng rằng lão phu nhìn không ra!”



Ngữ thanh rất nặng nề vang vọng trong cung điện trống trải, trong bóng tối mập mờ hai người đứng cách xa nhau mấy trượng, ý tứ của Hùng Tích An rõ ràng chỉ điểm Sở Thanh Hàn nhận thức Lương Ỷ La là có mục đích, Sở Thanh Hàn lại ám chỉ hỗn loạn tại Trung Nguyên là do Hùng Tích An cố ý gây nên.



Hách Thiên Thần và Hách Cửu Tiêu vừa nghe nhắc đến thanh đao dẫn đến hỗn loạn thì lập tức biết rõ chính là Vụ Sắc đao, Sở Thanh Hàn và Hùng Tích An chỉ trích nhau nhưng đều tỏ vẻ không liên quan đến chuyện này, không hề biết rõ tình hình.
Hùng Tích An xem Yêu Hồ tộc là cái gai trong mắt, phóng hỏa tiêu diệt Yêu Hồ tộc ở Miên Ngọc Sơn vẫn chưa đủ, hắn còn muốn tự tay lấy mạng của hai người trước mặt thì hắn mới cam tâm. Giữa không trung rơi xuống huyết vũ, máu loãng nhiễu tí tách từ trong y mệ của Hách Cửu Tiêu, Hách Thiên Thần đưa mắt nhìn lên bàn tay đang nhiễu máu của hắn, huyết sắc không phải của địch nhân, mà là từ kinh mạch của Hách Cửu Tiêu bị bạo liệt chảy ra!



“Cửu Tiêu!” Nhảy lên cao, sắc mặt của Hách Thiên Thần tái nhợt, dùng hết toàn lực tung chưởng đánh về phía Hùng Tích An, sau đó điểm vào huyệt đạo trên cánh tay của Hách Cửu Tiêu, một tay đè lại cổ tay của hắn, tay còn lại kéo hắn rơi xuống đất, “Dị lực của ngươi mới khôi phục! Ngươi không khống chế như vậy! Rốt cục là ngươi muốn tổn thương người khác hay là muốn tổn thương ta?”



Vội vàng lấy ra thuốc trị thương từ trong túi gấm tùy thân, Hách Thiên Thần không bận tâm giờ khắc này đang nguy cấp, hắn nghiêm mặt rịt thuốc cho Hách Cửu Tiêu, người của Thiên Cơ Các cùng với Hách Cốc chặt chẽ bảo vệ hai người, Hách Cửu Tiêu không hề nhìn thương thế của mình, “Vậy không bằng ngươi nói cho ta biết, vì sao người của Nam Vô ít như thế? Ngươi phái những người khác đi làm cái gì?”



Bàn tay của Hách Thiên Thần đang thoa thuốc cho Hách Cửu Tiêu dừng lại một chút, chợt nghe bên ngoài hô to, “Bắt thích khách! Thích khách ở nơi này!”



Thị vệ đang chạy đến nơi này thì lại nghe tiếng binh khí giao kích ở hướng khác, vội vàng chia ra nhân thủ, toàn bộ hoàng cung trở nên hỗn loạn, người của Thiên Cơ Các và Hách Cốc hơi cảm thấy khó hiểu một chút, tất cả bọn họ đều ở nơi này, ngay cả Nam Vô cũng ở đây, vậy còn thích khách nào ở trong hoàng cung Vạn Ương?



Phía sau hoa viên của hoàng cung Vạn ương, một đám thị vệ bị tiếng binh khí kinh động, chỉ thấy trong hoa viên có hai phe đang giao thủ, có người thậm chí đánh lên mái đình, dưới ánh trăng, tiếng gào rú của dã lang cổ động lòng người.



“Nữ nhân này đến từ đâu, dám xâm nhập hoàng cung!” Nắm đấm của Phong Ngự Tu cũng là binh khí, tung ra một quyền, quyền phong cuồn cuộn thổi tung mái ngói, cùng hắn đối chiến là một nữ tử tay cầm trường đao, chính là thanh đao này khiến Phong Ngự Tu chú ý, quyết tâm bắt lấy nàng.



Mái ngói vỡ vụn, nữ tử cầm đao, sử dụng binh khí dường như không phải thuộc về nàng, động tác hơi có chút đình trệ, quyền phong của Phong Ngự Tu đập vào mặt khiến nàng rút lui vài bước, hàn quang trong tay chợt lóe, nàng dùng sống đao đón đỡ.