Kiều Thê Như Vân

Chương 601 : Xem kế của ta

Ngày đăng: 10:05 18/04/20


Thái Luân nghiến răng nghiến lợi nói: “Không bằng để cho tử sĩ nửa đường giết hắn. “



Thái Thao ngây ngốc một chút, liếc nhìn Thái Luân, quát lớn: “Nói bậy, bên cạnh hắn có bốn trăm giáo úy, không có ba nghìn người, cũng đừng nghĩ bố trí mai phục đánh chết, động tĩnh ba nghìn người, dựa vào cái gì để che dấu tai mắt? “



Thái Kinh cũng lạnh lùng nói: “Luân nhi, ngươi thật hư không tưởng nổi. “



Thái Luân mấp máy miệng, nhe răng cười nói: “Nói giỡn mà thôi, tằng tổ phụ không cần trách móc. “



Thái Kinh lại không để ý tới Thái Luân, trầm giọng nói: “Lão phu đã không còn nhiều thời gian, không có thời gian từ từ bố trí, muốn bảo toàn Thái gia, chỉ có thể liều mạng”. Ngữ khí của hắn bỗng nhiên nghiêm nghị lại: “Chưa trừ diệt Thẩm Ngạo, toàn gia không yên. “



Sắc mặt Thái Thao lập tức trở nên do dự, mà Thái Luân lại cực kỳ hưng phấn.



Thái Thao chần chờ nói: “Phụ thân...lúc này họ Thẩm như mặt trời ban trưa, Thái gia sao là đối thủ của hắn? “, hắn nuốt nước miếng, nếu là ở một năm trước kia, nghe xong lời Thái Kinh nói, chỉ sợ sớm đã muốn thử, nhưng từ lúc làm quan đến nay, thủ đoạn Thẩm Ngạo gạt bỏ kẻ thù chính trị làm cho người sinh ra sợ hãi, huống hồ hôm nay đã là Quận Vương tôn sư, lại là Phò mã, càng thân thuộc với vua, bên nào cũng đều là Thái gia không thể bằng được.



Đảng mới trước mắt, cũng đã không lớn bằng lúc trước, đồ đầu cơ trục lợi ào ào chuyển đổi, mấy đại lão đảng mới còn lại cũng bị Thẩm Ngạo diệt trừ từng cái, tuy Thái gia còn có được nhiều người ủng hộ, có thể đi động Thẩm Ngạo, đảng cũ tất nhiên sẽ hợp nhau tấn công.



Thái Kinh thản nhiên nói: “Ngươi không cần sợ, lão phu đã có chủ ý, muốn trừ Thẩm Ngạo, các phương pháp đều không thể dùng, duy có một dạng, dù hắn là hoàng tử, cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ. “



“Mưu phản? “ Thái Luân nhanh mồm nhanh miệng mà đem nói lời Thái Kinh muốn nói ra.



Thái Kinh cười ha ha, nói: “Cách mưu phản cũng xấp xỉ rồi, từ xưa đến nay, loại người công cao lấn chủ đều là cái kết cục gì? Dưới một người trên vạn người mà không biết thu liễm, là cái kết cục gì, các ngươi có từng nhớ không? “




Đồng Hổ gia nhập, đối với Thẩm Ngạo mà nói, đã là một trợ giúp rất lớn, một phương diện khác, cũng là một hồi giao dịch. Đồng Quán giao Đồng Hổ cho Thẩm Ngạo, càng giống là quăng một con tin, mà nội dung giao dịch này là, Đồng Quán nguyện ý coi Thẩm Ngạo như Thiên Lôi, sai đâu đánh đó, ký kết thành minh hữu, trở thành đảng cũ.



Mà Thẩm Ngạo, cũng phải cam đoan chỗ tốt của Đồng Quán, trọng yếu hơn là, bồi dưỡng Đồng Hổ phát triển.



Ảnh hưởng của Đồng Quán đối với cục diện chính trị xa xa không bì nổi Dương Tiễn, càng không bì nổi đảng cũ, mặc dù có vài phần thân thuộc với vua, nhưng trong mắt Thẩm Ngạo, lại không đáng để nhắc tới.



Chỉ là có một vật, Dương Tiễn và đảng cũ không thể có được, đó chính là lực ảnh hưởng biên quân.



Đại Tống có vài đại Trắc trấn, gần trăm vạn biên quân, bất kể là lệ thuộc ba Châu hay không, đều đều có rất nhiều kính ý đối với Đồng Quán, hoặc là nói, trong hội này, Đồng Quán đã là cấp nhân vật đại lão, danh vọng cực cao.



Tương lai, học đường dạy võ giáo úy học tập xong, muốn cắm vào cấm quân và Trắc trấn đi, nếu không có người chiếu cố một chút, chỉ dựa vào đại danh Thẩm Ngạo đè nặng, những quân đội kia và giáo úy hoàn toàn bất đồng, bọn họ có lẽ không dám xa lánh rõ ràng, nhưng mờ ám, tự nhiên không thể tránh né.



Cái này ngoài tầm tay với của Thẩm Ngạo, bổn sự lớn hơn nữa cũng không có phương pháp, mà có Đồng Quán lại khác, chào hỏi một câu, liền có thể làm mọi người mở một con mắt nhắm một con mắt, bịt cái mũi nhận biết.



Loại lực ảnh hưởng này, không chỉ là dựa vào địa vị, lại càng phải dựa vào cổ tay cao siêu ngưng tụ thành, sở trường Đồng Quán ở chỗ này, làm thái giám, hắn có thể dung nhập đến thái giám, an phận mà làm một người thái giám xuất sắc.



Làm chuyện xấu, hắn có thể trộn lẫn tiến vào, làm một người nịnh thần có tiền đồ, giết người phóng hỏa, cái chuyện thất đức gì cũng làm được nhiều hơn so với người khác.



Cuối cùng, gọi hắn đi giám quân, hắn rõ ràng cũng có thể giải quyết, biến hóa nhanh chóng, liền thành hán tử uống chén rượu lớn ăn thịt, thoáng cái uy hiếp được đám binh lính, hoà mình không nói, nghe nói còn thu mấy chục trên trăm nghĩa tử, những nghĩa này là con mồ côi tướng lãnh bỏ mình, tuy không có mua bán, tình cảm cũng còn, cho nên, biên quân bên này, cơ hồ coi Đồng Quán thành thái giám đáng để tôn kính tôn thờ nhất.