Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 83 : Bồ Nhí trơ trẽn

Ngày đăng: 00:23 30/04/20


Đủ mọi ánh mắt đánh giá, đủ mọi tiếng nghị luận, đủ mọi trò chỉ trỏ bóng gió... 



Cảnh tượng như trở về ba năm trước đây. 



Tiếng mắng mỏ chỉ trích, tiếng cười nhạo văng vẳng bên tai. 



Những người không có chút quan hệ nào với cô, những kẻ không hề biết sự thật, chỉ nghe thấy tin tức đã đứng ra chỉ trỏ mắng chửi. 



Những kẻ đó tự cho mình là người có đạo đức, đứng ra chỉ trích người khác mà không hề biết rằng mình chỉ là kẻ hùa theo làm tổn thương người khác. 



Trên màn hình LED vẫn tiếp tục chiếu quá khứ thảm hại của Giang Nhung, ánh mắt của hơn trăm nhân viên trong công ty đều đổ dồn vào cô. 



Một lần nữa, cô lại trở thành mục tiêu công kích của mọi người. 



“Đúng là chó thì không thay đổi được bản tính ăn phân, biết rõ tổng giám đốc Trần đã có vợ rồi mà còn có thể làm ra chuyện như vậy.” 



Cuối cùng cũng có người phá vỡ sự im lặng, tiếp theo trong phòng bắt đầu lục tục vang lên tiếng bàn tán. 



“Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được.” 



“Đúng đó đúng đó, bình thường trông cũng ngoan ngoãn, thế mà lại là loại người như vậy.” 



“Chắc tổng giám đốc Trần cũng không biết những chuyện quá khứ của cô ta đâu, nếu biết thì sao còn qua lại với loại đàn bà này được.” 



Những câu khác Giang Nhung chỉ nghe rồi bỏ ngoài tai, không cảm thấy tổn thương gì, thế nhưng câu nói này đã đâm trúng điểm yếu của cô. 



Truyện được up trên app mê tình truyện 



Người khác đánh giá cô thế nào, nói cô ra sao, cô đều không quan tâm. Nhưng cô để ý đến suy nghĩ của Trần Việt, không biết Trần Việt có tin tưởng cô hay không. 



Cô vẫn luôn không dám nhắc đến chuyện quá khứ với Trần Việt, càng không muốn nhắc đến người nhà với anh, bởi vì quá khứ của cô, nhà của cô, người thân của cô, tất cả đều vô cùng thảm hại. 




Nhất định còn có kẻ đứng sau bọn họ. 



Là Cù Mạnh Chiến, hay là... Giang Hân? 



Tuy Cù Mạnh Chiến là một tên tiểu nhân, nhưng còn chưa đến mức đi bắt nạt một cô gái không quyền không thế như cô. 



Hơn nữa cảnh tượng hôm nay giống hệt như ba năm về trước, còn đạo diễn của màn kịch hay ba năm trước thì... 



Giang Hân ơi Giang Hân, chị thật đúng là chị gái tốt của tôi. Tôi vẫn nhớ đến chút tình nghĩa tỷ muội, không so đo đến cùng với chị, còn cao chạy xa bay rời khỏi quê hương, cớ sao chị vẫn phải dồn ép không tha như vậy chứ? 



Chị không biết con giun xéo lắm cũng quằn sao? 



Giang Nhung hơi nheo mắt, lắc đầu cười khổ, đột nhiên nghe thấy có người gào to: “Loại đàn bà như cô nên từ chức cuốn xéo đi, đừng ở công ty làm người khác mất mặt nữa.” 



Lại có người nói: “Giám đốc Trương không quản nhưng phòng nhân sự cũng không muốn qua lại với kẻ xấu, không bằng chúng ta đợi tổng giám đốc Trần tới rồi để tổng giám đốc xử lý.” 



Đợi tổng giám đốc Trần tới để anh xử lý? 



Vừa nghe thấy thế, Giang Nhung không thể khống chế được cơ thể mà hơi run lên. 



Tuy cô vẫn mỉm cười, song trong lòng đã rối bời, hoảng hốt. 



Nhưng ngoài sự hoảng hốt, trong lòng cô còn dâng lên nỗi hận. 



Trần Việt sẽ đánh giá cô thế nào? 



Trần Việt sẽ tin cô là loại phụ nữ như vậy sao? 



Hạnh phúc mà cô khó khăn lắm mới giành được, lẽ nào lại tan biến trước âm mưu của chị gái cô như vậy?