Lấy Chồng Quyền Thế
Chương 459 : Cưới một được hai
Ngày đăng: 03:33 30/04/20
Bắc Bắc không nhiệt tình và bộp chộp như Nam Nam. Cậu bé lạnh lùng đứng chắn trước mặt Lâm Thiển, thúc giục: “Mẹ, con phải đến trường rồi.”
Bất luận ai có mưu đồ gây rối đối với mẹ, cậu bé đều không muốn làm thân. Lâm Thiển muôn vàn cảm kích con trai đã tương trợ, vội nói: “Hai người trò chuyện đi. Ba, con đưa hai đứa đi học...” Cô đưa mắt ra hiệu cho Lâm Húc.
Lâm Húc hiểu ý: “Tiểu Sở, lúc nãy cháu nói muốn hợp tác mà, chúng ta vào trong phòng sách nói chuyện đi.”
Sở Mặc Phong: “...” Cậu trơ mắt nhìn ba mẹ con Lâm Thiển rời khỏi tầm mắt, đáy lòng vẫn luôn lo lắng, chú Triệu là ai?
Từ phòng sách ở lầu hai, xuyên qua cửa sổ, cậu chính mắt nhìn thấy một chiếc xe đến tận cửa đón ba mẹ con cô. Người xuống xe mở cửa là một người đàn ông trẻ tuổi.
Chủ Triệu?
Triệu Húc Nghiêu đón ba người xong liền chạy thẳng tới Tiểu Thu Miêu. Trên đường đi, anh và Lâm Thiển không hề nói với nhau câu nào, trái lại Nam Nam lại nói nói cười cười, hết sức vui vẻ.
Đương nhiên, với ai Nam Nam cũng nói nói cười cười như thế. Nếu đối phương cho cô bé một viên kẹo, cô bé còn có thể theo họ về nhà nữa kìa, chẳng thèm nhớ đến lời dặn dò của mẹ. Có Triệu Húc Nghiêu dẫn đường, Lâm Thiển và hai bánh bao nhỏ đi thẳng đến vườn trường. Tại các lớp năng khiếu, chỉ cần con lắc đầu thì Lâm Thiển sẽ bị loại bỏ, không hề ép buộc. Cuối cùng, Bắc Bắc vui vẻ chọn vẽ tranh, Nam Nam chọn vẽ tranh và nhảy múa. Hai đứa có lớp thứ bảy và chủ nhật, vui chơi là chính, học tập là phụ. Vì do chính bọn trẻ chọn cho nên các bé tiếp thu rất nhanh.
“Chú à, chú có biết bọn họ dời đi đầu không?”
“Chuyện này tôi không biết.”. “...” Lâm Thiển ngơ ngác nhìn khu nghĩa trang lặng ngắt. Trời xanh, mây trắng, gió hiu hiu, thông xanh biếc, cô đi đâu để tìm Cố Thành Kiêu bây giờ? Cho dù chỉ là mộ anh, cô vẫn muốn biết phải đi đâu để tìm. Lâm Thiển kìm nén cảm xúc muốn bật khóc. Cô cắn răng, dốc hết sức lực, lập tức lái xe đến nhà tổ của nhà họ Cổ. Nhà tổ của nhà họ Cố vẫn còn dáng vẻ như xưa. Ông quản gia thấy cô tới thì vừa ngạc nhiên vừa kích động: “Thiểu... Lâm thiểu thư, sao cô lại tới đây?” “Cố lão tiên sinh có ở đây không?”
“Có.”
“Tôi muốn gặp ông ấy.” “Chuyện này...” “Hôm nay tôi nhất định phải gặp ông ấy.” Vừa dứt lời, không để quản gia khó xử, Lâm Thiển đã đi thẳng vào bên trong. Trong sân vườn, Diệp Thiến Như đang đẩy Cổ Nguyên ra ngoài tản bộ phơi nắng. Lâm Thiển không chào hỏi, lập tức lao đến trước mặt hai ông bà, nôn nóng hỏi: “Hai người dời mộ Cố Thành Kiêu đi đâu rồi?” Diệp Thiến Như sầm mặt, tỏ vẻ không hài lòng: “Hấp ta hấp tấp, quá sức lỗ mãng. Lâm Thiên, cô chẳng có chút tiến bộ nào cả.”
Ít nhiều gì Lâm Thiển cũng biết tính tình của Diệp Thiến Như, chỉ cần bà ta không muốn nói, cô có dụ dỗ hay ép buộc cũng không xong. Thế là cô quay qua cầu xin Cổ Nguyên: “Cố lão tiên sinh, xin ông nói cho tôi biết đi. Bây giờ mộ Cố Thành Kiêu đang ở đâu? Tại sao hai người phải dời mộ chứ?”
Cổ Nguyên thấy dáng vẻ đáng thương của cô mà thở dài thườn thượt, vừa định mở miệng thì Diệp Thiến Như đã đột ngột xoay đầu xe lăn lại, để ông đưa lưng về phía Lâm Thiển, không cho ông nói chuyện.
Diệp Thiến Như nghiêm túc nhìn Lâm Thiên, nói: “Không phải cô khinh thường không thèm tới nghĩa trang sao? Ngày nó hạ táng, cô cũng không đi, bây giờ tới làm gì? Chuyện nhà họ Cố chúng tôi liên quan gì tới cô?”