Lấy Chồng Quyền Thế

Chương 92 : Tên biến thái

Ngày đăng: 03:28 30/04/20


Hắc Gia thấy thế thì quay đầu cười lớn nói: “Người anh em Nemo, tôi luôn bảo cậu nhẹ nhàng một chút, sao cậu còn ra tay ác như vậy? Đối xử với phụ nữ phải thương hoa tiếc ngọc chứ, hahaha.”



Nemo nhăn mặt, ngượng ngùng cười.



Hắn và Hắc Gia nhìn nhau, trong khi nhìn Hắc Gia cũng không thể không nhìn Trịnh Tử Kỳ phía sau. Cô ta ốm người run lẩy bẩy, toàn thân toàn chấm đỏ, quả thật trong như bị hành hạ.



Các anh em đều cười ha hả, nhao nhao trêu chọc: “Hắc Gia nói không sai, Nemo quả là chó đội lốt người ra dáng chỉnh tề, cũng cùng một hạng người với chúng ta thôi.”



“Haha, anh Nemo, không ngờ anh còn có sở thích này đấy.”



“Cậu ta chỉ ra vẻ ngoài mặt thôi, đây chẳng phải là diễn xuất của Chú Tư sao? Anh Khôn của chúng ta mới là người trước sau như một”



Hắc Gia tiến lên khoác vai Nemo, trêu: “Ha ha, mấy đứa thô tục bọn mày thì biết cái gì, tao cũng phải học tập người anh em Nemo đây, ở bên ngoài là quân tử dịu dàng, đóng cửa lại mới làm cầm thú”



Nemo chỉ cười, ngoại trừ lúng túng ra còn thêm ngượng ngùng.



“Được rồi, đứa nào cũng là đàn ông, đừng ngại gì hết. Vừa rồi tôi nghe thấy trong phòng cậu có tiếng ầm ầm lạch bạch, hứng ghế!” Hắc Gia đã hết nghi ngờ, vỗ vỗ ngực Nemo, nói: “Người anh em Nemo đã làm một nửa, vậy không ngại làm tiếp nửa còn lại chứ, đừng để mất hứng”



Hắc Gia nói xong thì mấy anh em đều kích động, tranh cướp giành giật chạy đến lôi kéo gái. Có người bắt được người lúc đầu, có người không phải, quả thật như tranh nhau mua đồ, sợ chậm chân sẽ hết.



Trong cảnh hỗn loạn, Trịnh Tử Kỳ đột nhiên bị kéo tay lại, bị Hắc Gia lột đồ ngay trước mặt mọi người. Dáng vẻ đáng yêu đó của cô ta chính là dáng vẻ đàn ông yêu thích nhất, đã sớm bị để mắt tới rồi.



Quan trọng là không chỉ có một người kéo cô ta, mà đến ba bốn tên cùng kéo. Cô ta bị vây quanh, áo lụa tím mỏng như cánh ve thoáng chốc bị xé rách bươm.



Trịnh Tử Kỳ cắn môi, chịu đựng thời khắc phục nhã này. Cô ta nửa thật nửa giả nghẹn ngào: “Các ngài, các ngài đừng... đừng như vậy...”
“Em cảm thấy đáng là đủ rồi. Về công, đây là trách nhiệm của em, về tư, nếu như chỉ có thể vào giờ phút thế này mới được anh ưu ái, em nguyện làm như thế.”



“Có đúng là điên rồi”



Bên ngoài và sát vách vọng vào tiếng cuồng loạn. Sau khi xảy ra án mạng, bọn chúng có thể làm như chưa hề xảy ra chuyện gì, vẫn ung dung hưởng thụ, đủ để thấy được bọn này đã mất hết lương tâm, người thân đều căm phẫn.



Trịnh Tử Kỳ kiên định tỏ rõ lập trường của mình, “Cấp trên phải em đến trợ giúp anh, trừ phi em chết, nếu không, em tất phải cùng anh tiêu diệt triệt để bè đảng còn sót lại của Tam Giác Vàng mới thôi”



“...” Cố Thành Kiêu dùng giọng điệu cấp trên ra lệnh, “Ở đây tôi là cấp trên của cô, tôi ra lệnh cho cô đi ngay lập tức!”



“Thủ trưởng Cố, e rằng tạm thời em không thể nghe theo mệnh lệnh của anh. Bởi vì trước khi em đến đây đã nghe má Tang nói có một người khách đã bỏ ra nhiều tiền để bao bọn em nửa tháng”



Ánh mắt Cố Thành Kiêu trở nên mãnh liệt, hỏi: “Sa Khôn?”



Trịnh Tử Kỳ gật đầu, “Em nghe má Tang gọi là anh Khôn”



“Cho nên, Hắc Gia nói sau 15 tháng giêng sẽ dẫn tôi đến gặp anh Khôn... là thật”



Trịnh Tử Kỳ cười khẩy, nói: “Em còn nghe được lúc má Tang gọi điện lên thành phố B, nói là ngày nào đến thành phố B phải để anh Khôn tận tình mời khách”



Cố Thành Kiêu lập tức nhớ ra, “Đúng rồi, Sa Khốn chính là Tạ Trung. Khi đó Tạ Trung đang ở thành phố B, Sa Khôn dùng thân phận Tạ Trung sống ung dung ngoài vòng pháp luật ở thành phố B, cả cảnh sát cũng bó tay”



Trịnh Tử Kỳ: “Đáng tiếc bây giờ Tạ Trung đã biệt tăm biệt tích”