Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Chương 109 : Thiên la địa võng tầng tầng dây dưa

Ngày đăng: 22:24 21/04/20


Phùng Lương đễ trong lòng tuy tức giận nhưng trước mặt mọi người cũng không dám nói gì khác, chỉ đành phải ấm ức nói: “Bệnh này tới thật sự là đúng thời điểm!”



Vân Thanh không có nói gì tiếp, chẳng qua là sắc mặt nhiều hơn một tia tao nhã, Tống Nhụ tần quả thật là một người biết nhìn tình thế, không biết là ho khan thật hay chỉ là giả lừa gạt, nhưng ở thời điểm mấu chốt như vậy nói ho khan liền ho khan, cũng có chút bản lĩnh! Đợi chút nữa nàng ta tới đây cũng là lúc bọn họ thương nghị xong mọi chuyện, cũng không phải lo lắng, mọi chuyện đều cùng nàng ta không liên quan.



Lại nói Tống Nhụ tần vừa trở về phòng của mình, cho thị nữ lui ra lúc này mới không ho khan nữa, sắc mặt ngược lại mang theo một vài tia sầu lo, mắt thấy sắp có một phen đại loạn, Phùng Lương đễ cùng Ngu Thường Hy tranh đấu!



Ngu Thường Hy mặc dù chỉ là kẻ nô tỳ, nhưng là nàng lấy được thân phong của Hoàng thượng, lại được Thái tử gia coi trọng, hôm nay còn được dọn đến Doanh Nguyệt điện, đây tất cả đều cho thấy phân lượng của Ngu Thường Hy ở trong Đông cung này ngay cả Vân Thanh cũng không ép được rồi, cho nên Vân Thanh mới có thể cùng hợp tác với Phùng Lương đễ.



Thật ra thì bất kể hợp tác với ai cũng đều phải gánh chịu nguy hiểm. Người xưa đã nói phú quý cầu trong nguy hiểm, không bỏ ra làm sao có được hồi báo, vấn đề làm xem xét làm sao chớ để đứng sai hàng ngũ mới đúng!



Tình thế hiện tại chính là không sáng tỏ, đừng bảo chỉ có Phùng Thư Nhã các nàng là tần thiếp của Thái tử gia, địa vị cao hơn Ngu Thường Hy một bậc, mà ngay cả bên ngoài Đông cung, Đại hoàng tử phi cùng Ngũ hoàng tử phi đều cùng Ngu Thường Hy có hiềm khích.



Thời điểm ở Vĩnh Hạng mọi người chung sống với nhau một khoảng thời gian cho nên tính tình lẫn nhau đều có chút hiểu biết, hai người kia tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý định, nhất quyết sẽ tìm cơ hội trả thù. Cứ như vậy Thường Hy là rơi vào cảnh loạn trong giặc ngoài, vô cùng thê thảm rồi!



Hai bên đối địch, lại là kẻ tám lạng người nửa cân, phân không ra cao thấp, nghĩ đến chỉ có thời điểm giao thủ mới có thể nhìn ta ai là kẻ lợi hại hơn rồi!



Tống Nhụ tần thở dài một tiếng, nàng không muốn cuốn vào mấy thứ phân tranh này, nhưng là nếu muốn chỉ lo thân mình thì quả thật là kẻ ngốc nói mơ, bất kể Phùng Thư Nhã hay Ngu Thường Hy cũng đều không cho nàng là người bên họ, ngược lại thành cái gai trong mắt hai phe nhân mã, kia thật sự là chết không chỗ chôn rồi!



Thật sự là khiến người ta lâm vào tình thế khó xử, bất kể muốn giúp đỡ người nào, Tống Nhụ tần cũng cảm thấy trò chơi này quá mức tàn khốc. Nàng chỉ muốn không liên quan đến mình nhưng là lão thiên gia không cho nàng cơ hội này. Hôm nay nghe được những lời của Vân Thanh bên chỗ Phùng Thư Nhã, muốn tránh mặt quả thật là vô cùng khó khăn, nhưng là đảo hướng sang Ngu Thường Hy… Trong lòng còn có chút không nắm chắc!



Càng không nắm được chủ ý, trong lòng càng cảm thấy gấp gáp, này lại khiến nàng tái phát ho khan. Tống Nhụ tần từ nhỏ thân thể suy nhược, chứng bệnh ho suyễn cũng là thật, chỉ là tuổi lớn hơn thì số lần phát tác cũng giảm ít lại. Nhưng là nếu không nhờ có nó, mới vừa rồi nàng cũng không biết nên dùng cái cớ gì để thoái thác, tránh cho ngày khác Phùng Thư Nhã tìm nàng gây xúi quẩy!
Phùng thái y chậm rãi nói: “Này cũng không cần vi thần phải ra tay, chứng bệnh kinh niên của Nhụ tần chủ tử dùng phương thuốc dưỡng sinh là rất tốt rồi, tiếp tục dùng là được. Chẳng qua là nhớ không được tức giận nhiều, phải giữ vững tâm tư bình tĩnh, bệnh này tối kỵ tức giận!”



Thường Hy cười đem Phùng Viễn Thanh tiễn ra ngoài, ở tại cửa thì đụng phải đám người Phùng Thư Nhã còn có Vân Thanh thần sắc ngưng trọng.



Thường Hy hành lễ, lại nghe được Phùng Thư Nhã bất âm bất dương nói: “Ngu Thượng nghi tay chân thật là mau!”



Thường Hy cũng không tức giận, chẳng qua là thản nhiên nói: “Chỉ là tẫn chức mà thôi, Lương đễ chủ tử quá lời rồi!”



Lời này khiến cho Phùng Thư Nhã tức giận đến sắc mặt trắng bệch, nhìn Thường Hy hừ lạnh một tiếng, phất tay áo vào phòng. Những người còn lại không nhìn Thường Hy cất bước mà vào. Vân Thanh đi qua người Thường Hy, ngẩng đầu nhìn nàng, nhàn nhạt cười nói: “Ngu Thượng nghi hành động quả thật khiến người ta tán thưởng, quay trở lại ta nhất định phải xin Thái tử gia khen ngợi!”



Thường Hy không nghĩ tới Vân Thanh sẽ nói loại lời này, cho là nàng ta sẽ phải nói cái gì đó thị uy nàng, cho nên sửng sốt, ngay sau đó cười nói: “Chi tiếc Vân Thanh cô cô không rảnh rỗi, nếu không Vân Thanh cô cô chắc chắn sẽ làm tốt hơn tôi rồi!”



Trước mặt Vân Thanh, Thường Hy không có xưng nô tỳ, mà dùng tôi, Vân Thanh tựa hồ cũng không tính toán gì, đi về phía trước một bước, đột nhiên quay đầu lại nói: “Còn nhớ rõ lời nói của ta không? Nhất thời đắc ý không tính là đắc ý, cả đời đắc ý mới chính là đắc ý!”



Thường Hy âm thầm nghĩ đám người kia nhất định là đã nghĩ ra phương pháp để đối phó với nàng, cho nên Vân Thanh mới có thể nói ra như vậy.



“Lời này rất đúng, chẳng qua là chỉ sợ có thể đắc ý cả đời cũng không có được mấy người. Vân Thanh cô cô đi được đến bước này không biết đã đụng bao nhiêu tường cứng, ăn bao nhiêu thua thiệt đấy! Con người, luôn là có sai lầm mới có thể tiến bộ, có phải hay không?” Thường Hy càng cười đến rực rỡ, nhìn vẻ mặt Vân Thanh giống như là nếm phải mật đắng.



Vân Thanh nhất thời biến sắc, hừ lạnh một tiếng nói: “Phạm sai lầm có thể quay đầu lại mới là quan trọng nhất, nhưng là cô có cái cơ hội kia sao?”