Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Chương 91 : Tình thế phức tạp

Ngày đăng: 22:24 21/04/20


Tiêu Vân Bác hung hăng trợn mắt nhìn Thường Hy một cái, quay đầu lại liếc La Thúy Yên, lạnh lùng nói: “Vẫn chưa chịu dậy? Nhìn xem đã thành cái dạng đức hạnh gì?” Nói xong thế nhưng phất tay áo bỏ đi để lại một mình La Thúy Yên. La Thúy Yên nhìn chằm chằm bóng lưng Tiêu Vân Bác, đôi môi trắng bệch cơ hồ muốn cắn ra máu. Thị nữ của nàng lập tức tiến lên dìu nàng ta đứng dậy, thận trọng đỡ nàng bước đi.



Thường Hy cười lạnh một tiếng, còn tưởng diễn ra cảnh vợ chồng tình thâm, nhìn thái độ của Tiêu Vân Bác đối với nàng ta như vậy xem ra quan hệ của hai người cũng không tốt. Trong lúc bất chợt Thường Hy cảm thấy sảng khoái vô cùng, nàng xác định La Thúy Yên không vừa mắt, chỉ cần nàng ta mất hứng thì nàng sẽ cao hứng. Lát nữa nàng còn phải chèn ép một phen, để cho hai người bọn họ cả ngày tức oai oai không có lòng rỗi rãi mà tìm nàng gây phiền phức.



Bên Đỗ Đình Phương càng thêm náo nhiệt, nhân vật chính đã trực tiếp hôn mê bất tỉnh. Đại hoàng tử chẳng qua là phân phó người tìm thái y, lại sai người nâng nàng ta đến thiên điện, lúc sắp đi lại nhìn Thường Hy một cái, ánh mắt đó khiến Thường Hy nhất thời không hiểu được, nhưng thân ảnh đã đi xa, nàng chỉ đành phải thu hồi tầm mắt.



Trịnh Thuận nhìn Thường Hy nói: “Chúng ta cũng lên đi! Thương thế của ngươi ra sao rồi? Có muốn ta tìm người đến đỡ lên hay không?”



Thường Hy lắc đầu một cái nói: “Nào có mảnh mai như vậy! Không có sao, không chết được!” Nói tới chỗ này quay đầu nhìn Liệt Phong, khom lưng hành lễ nói: “Đa tạ trượng nghĩa cứu giúp! Không biết ân nhân ở đâu, Thường Hy sau này nhất định sẽ tới báo đáp!”



Liệt Phong lui về phía sau một bước, thản nhiên nói: “Nhận được ủy thác thì hết lòng làm việc, không cần để ở trong lòng!” Nói xong xoay người rời đi, bước chân của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã biến mất ở khúc quanh.



Thường Hy vi lăng, người này so với Tiêu Vân Trác còn lãnh đạm hơn, thậm chí không thèm nhìn nàng một lần, nàng rất xấu sao? Quay đầu nhìn Trịnh Thuận hỏi: “Trịnh công công, người kia là ai?”



Trịnh Thuận cười nói: “Đây là Liệt Phong, nhất đẳng thị vệ bên cạnh gia, võ công rất cao!”
Vãn Thu nghe vậy cũng không kịp chất vấn, vội hỏi thăm thái y nên làm như thế nào, sau đó đi lấy cao thuốc, đem theo một cuộn vải trắng, thay Thường Hy băng bó chừng một nén nhang. Cánh tay, cùi chỏ, đầu gối, bắp chân, sau lưng, bả vai, khắp nơi đều bị đụng bị thương. Nơi nào nhẹ nhất thì chỉ có máu ứ đọng, nặng hơn nữa thì ngay cả da cũng bị kéo rách một mảnh, thảm nhất là sau lưng một mảnh huyết nhục mơ hồ, đau đớn đến nỗi không nỡ nhìn.



“Thái y nói là tỷ không có bị thương tổn đến xương, trong cái rủi có cái may!” Sau khi Vãn Thu băng bó kỹ lưỡng cho Thường Hy liền đi ra ngoài dạo một vòng, sau khi xác định thiên điện không có một bóng người mới chậm rãi nói: “Muội nghe ngóng được, Đại hoàng tử phi bị gãy chân trái đến hôn mê bất tỉnh. Ngũ hoàng tử phi mặc dù không có gãy xương nhưng là hai bên gò má chỗ gần tóc mai bị thương rất nặng, thái y nói chỉ sợ sẽ để lại sẹo!”



Thường Hy nghe thế, trên mặt lập tức dẫn lên một tầng nụ cười, nói: “Ác giả ác báo, đây là báo ứng của họ, không đáng giá đồng tình!”



Vãn Thu nghe vậy, nhìn chung quanh một lần xác định không có ai, lúc này mới thấp giọng nói: “Mới vừa rồi thời điểm muội đi ra ngoài nghe được trên đại điện Hoàng thượng nổi trận lôi đình, hơn nữa thanh âm tựa hồ là tức giận thật sự, chỉ sợ một lát nữa sẽ truyền tỷ tỷ vào đối chất, tỷ nên trước suy nghĩ xem nên ứng đối thế nào!”



Thường Hy nghe xong liền cầm tay Vãn Thu nói: “Muội yên tâm, ta không sinh sự, cũng không có gây chuyện, ngay cả khi họ muốn đổi trắng thay đen thì còn có Tam hoàng tử phi và các cung nữ xung quanh đó làm chứng, sợ cái gì?”



Vãn Thu nhìn Thường Hy, thở dài một tiếng nói: “Nếu như thực sự được như vậy thì tốt, chẳng qua là chỉ sợ chuyện không được như ý muốn. Thời điểm muội mới vừa vào thiên điện, xa xa liền trông thấy kiệu của Mị phi cùng Kính phi hướng bên này đi tới. Hoàng thượng nếu là có thiên vị, chỉ sợ hậu quả khó lường!”



Thường Hy lần này quả thật là có chút lo lắng. Đương kim Hoàng thượng sủng ái Mị phi, Kính phi lại là người ngài kính trọng, nuôi dưỡng Đại hoàng tử. Ngay cả khi có Lệ Bình lên tiếng thay nàng, nhưng là khó đoán được Hoàng quý phi có thể hay không đá một cước. Nếu Hoàng quý phi thật sự ngăn cản Lệ Bình giúp nàng, cả người Thường Hy chợt run lên, sắc mặt trắng bệch, trận này chỉ sợ là không dễ đánh!