Linh Vũ Thiên Hạ
Chương 1909 : Phụ tử trao đổi (1)
Ngày đăng: 02:03 22/04/20
- Tụ cho ta.
Lục Thiếu Du khẽ quát một tiếng, cuối cùng đánh ra một đạo thủ ấn, thủ ấn hóa thành quang mang kỳ dị đánh vào trên người cỗ thi thể kia. Đôi mắt vốn trống rỗng của thi thể trong nháy mắt mở ra, trong mắt hiện lên sự lạnh lẽo, tái nhợt.
...
Khí tức quanh thân thi thể này trong chớp mắt bắt đầu kéo lên, cỗ khí tức kia lan tràn ra khiến cho tim người khác dập nhanh. Dường như ẩn sâu bên trong đầu khôi lỗi màu đen kia chính là năng lượng kinh khủng.
Lục Thiếu Du phất tay, khôi lỗi này trực tiếp nhảy tới bên người Lục Thiếu Du, trong ánh mắt trống rỗng hiện lên tinh quang nhè nhẹt.
- Một trăm hai mươi tám đầu.
Lục Thiếu Du lẩm bẩm nói, nhìn một trăm hai mươi tám khôi lỗi trước mặt, tính thêm năm mươi tám đầu khôi lỗi ban đầu, tổng cộng trong tay hắn đã có một trăm hai mươi tám cỗ khôi lỗi.
Tất cả khôi lỗi cấp bậc thấp nhất cũng tới cấp bảy sơ giai. Một trăm hai mươi tám đầu khôi lỗi, không thể nghi ngờ là tương đương với một trăm hai mươi tám cường giả Vũ Vương, Linh Vương.
Lần thứ hai luyện chế hai mươi bảy đầu khôi lỗi, ở giữa Lục Thiếu Du cũng chỉ nghỉ ngơi có một lần.
- Thu...
Thủ ấn được kết, Lục Thiếu Du đem tất cả khôi lỗi thu vào trong nhẫn trữ vật.
Sưu Sưu.
Lúc này trong tâm thần dò xét của Lục Thiếu Du, phía xa hiện tại đang truyền đến năng lượng ba động mạnh mẽ.
Lục Thiếu Du quyết định tiếp tục lĩnh ngộ thời gian, lúc này lĩnh ngộ thời gian cực kỳ quan trọng. Chỉ có lĩnh ngộ thời gian mới có thể mở ra tầng thứ hai của Thiên Trụ giới, càng là không gian phía trên, thời gian chênh lệch càng lớn, cho dù là tầng thứ hai thì chênh lệch cũng gấp hai mươi lần. Đối với tu luyện mà nói, chỗ tốt cực kỳ kinh người.
Có lĩnh ngộ lần trước, lúc này Lục Thiếu Du cũng có chút khái niệm mơ hồ về thời gian. Thời gian tuy rằng không phải là một loại năng lượng thế nhưng cũng là một loại tồn tại trong thiên địa. Mặc dù sự tồn tại của thời gian chỉ là một loại khái niệm.
Thời gian chỉ là một loại tồn tại khách quan, nếu như nói thời gian là một loại tồn tại khách quan thì quả thực có chút lệch lạc. Ngược lại, thời gian sở dĩ tồn tại là bởi vì mọi người nhận thức cùng một loại chu kỳ, một loại quỹ tích, mới có thể chứng minh sự tồn tại của thời gian.
Chỉ có mọi người nhận thức cùng một loại chu kỳ, một loại quỹ tích thì mới có thể nhận ra được thời gian. Dường như Lục Thiếu Du đã tìm ra được thứ gì đó, thế nhưng càng nghĩ lại càng khiến cho Lục Thiếu Du mơ hồ.
Thời gian lần nữa trôi qua, trong lúc lĩnh ngộ, thời gian trôi qua cực kỳ nhanh chóng.
Rống.
Trong không trung yên tĩnh, Thiên Sí Tuyết Sư ở trên cao giống như một đạo lưu quang xẹt qua. Hai cánh cắt vỡ không gian, tốc độ nhanh tới mức kinh khủng.
Tại một ngọn núi lớn trên Vân Dương Tông, từng ngọn núi xuyên qua tầng mây giống như đang lơ lửng trên bầu trời.
Trên một ngọn núi lúc này có bốn đạo thân ảnh đang ngồi trong đình viện, thi thoảng còn có tiếng cười truyền ra. Mấy người này chính là La Lan thị, Vân Hồng Lăng còn có nha hoàn thiếp thân của Vân Hồng Lăng là Đông Mai và Lục Trung.
Trong tiểu viện, có một người ngây ngây ngốc ngốc nhìn thấy mọi người đang cười cũng ngây ngô cười theo. Mà người này chính là Lục Thiếu Hổ. Lúc này hắn đã không còn kiêu ngạo và hống hách như trước nữa, hoàn toàn trở thành một kẻ ngây dại.
- Hồng Lăng, Vô Song đi lâu như vậy còn chưa có trở về, liệu có chuyện gì xảy ra hay không? Liệu có gặp phải nguy hiểm gì hay không?
Trong đình viện, La Lan thị lo lắng nói.