Linh Vũ Thiên Hạ
Chương 3060 : Âm thầm chấn động 2
Ngày đăng: 02:17 22/04/20
- Lục Thiếu Du, ngươi chết thật sao? Ta thực sự không hy vọng giao thủ với Đế Đạo minh. Nếu như ngươi không chết, ta cũng không hy vọng có ngày ta và ngươi ngươi chết ta sống, thứ ta có thể làm hiện tại chỉ là không tự mình tham dự mà thôi.
Trên vùng hải vực xa xa, không ít sườn đồi uốn lượn giống như có một đầu cự long khôn cùng xoay quanh vùng biển.
Trong một sơn mạch, ngọn núi cao vút trong mây, lộ ra khí thế nguy nga.
Không biết từ khi nào trong ngọn núi có hai cỗ khí tức tràn ngập trong không gian. Thế nhưng lúc này lại không có ai cảm giác được khí tức biến hóa.
Trong Đông Hải, trên một mảnh hải vực bao la, không khí căng cứng tràn ngập trong không gian.
- Đại tiểu thư, Bạch cung phụng, đại quân của tất cả các sơn môn lớn trong Thiên Địa minh đã hội tụ ở phía trước cách năm vạn hải lý. Theo tin tức chúng ta nhận được, cường giả tất cả các sơn môn lớn tới không ít. Nguyên Nhược Lan của Thiên Kiếm môn cũng tới Đông Hải ngày hôm qua. Có lẽ còn đang chờ cường giả khác. Ba ngày sau sẽ bắt đầu công kích.
Hoàng Phủ Kỳ Tùng nói với Lục Tâm Đồng và Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh.
- Hoàng Phủ đường chủ, người của tất cả các sơn môn lớn trong Đế Đạo minh có tới hay không?
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh hỏi.
- Cũng đã tới, cường giả tất cả các sơn môn lớn đã tới không sai biệt lắm. Nhân số chúng ta dường như so với Thiên Địa minh yếu hơn một chút, thế nhưng số lượng cường giả tuyệt đối không ít hơn.
Hoàng Phủ Kỳ Tùng nói.
Thanh âm lạnh lùng từ trong kẽ răng Lục Thiếu Du tràn ra, bên trong hỏa diễm màu xanh da trời khủng bố, Lục Thiếu Du cảm giác tuy rằng Thái Cổ U Minh Viêm khủng bố, thế nhưng lúc này hắn đã có thể kiên trì, trong lúc mơ hồ thậm chí Lục Thiếu Du còn cảm giác được dường như Thái Cổ U Minh Viêm lúc này đã bắt đầu suy yếu đi.
Trong lòng Lục Thiếu Du hiểu, lời nói của Huyết Linh Mẫu Đơn là thực, Thái Cổ U Minh Viêm này bị phong ấn vô số năm, thực lực ngay cả một phần mười cũng không khôi phục. Tăng thêm kim đao màu vàng diệt mất linh hồn phân thân của hắn, loại trọng thương giống như muốn lấy đi nửa cái mạng này sợ rằng đã khiến cho hắn càng thêm yếu.
Tăng thêm không ngừng tiêu hao mấy trăm ngày nay, Lục Thiếu Du phỏng đoán hiện tại thực lực của Thái Cổ U Minh Viêm chỉ tương đương với nhân loại vừa mới đột phá Đế cấp mà thôi. Nếu như là thời kỳ toàn thịnh, linh hồn hắn bị Thái Cổ U Minh Viêm như vậy bao phủ, tuyệt đối sẽ tan thành mây khói.
Thái Cổ U Minh Viêm bị trọng thương, tăng thêm tiểu hồn anh đã thích ứng vói hỏa diễm màu xanh da trời, lúc này tuy rằng Lục Thiếu Du tuyệt đối không dễ chịu, thế nhưng cũng có thể khiêu chiến với Thái Cổ U Minh Viêm.
- Ta muốn nghiền nát ngươi thành tro.
Nghe Lục Thiếu Du khiêu khích, Thái Cổ U Minh Viêm rít gào liên tục.
Không biết làm sao lúc này Thái Cổ U Minh Viêm lại có cảm giác lực bất tòng tâm, dưới tình huống hắn dùng toàn lực, cũng không thể làm gì được tiểu hồn anh của Lục Thiếu Du.
Thời gian lần nữa trôi qua, Lục Thiếu Du ngày càng cảm giác được dễ chịu hơn. Từ cảm giác không cách nào thừa nhận khi trước, đến bây giờ có thể thích ứng với nhiệt độ khủng bố, linh hồn lột xác khiến cho trong nội tâm Lục Thiếu Du kinh hỉ.
- Vạn biến chi hồn, Thiên Hỏa cửu chuyển.
Vào thời khắc này, trong hỏa diễm màu xanh da trời cuồn cuộn, thân thể hồn anh của Lục Thiếu Du khẽ quát một tiếng, thủ ấn biến hóa quỷ dị, năng lượng linh hồn điên cuồng vận chuyển.