Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 3796 : Ngươi có tư cách gì? 2

Ngày đăng: 02:26 22/04/20


- Ta và Thải Hồng cốc không còn bất kỳ quan hệ nào, ngươi đừng gọi nhầm người.



Lục Thiếu Du nhìn mỹ phụ mặc cung trang, ánh mắt lại âm thầm biến ảo.



- Ta biết Thải Hồng cốc làm chuyện có lỗi với ngươi, chuyện năm đó đại khái ta cũng biết rõ, đây đều là do Thải Hồng cốc sai.



Thải Hồng Nguyệt nhìn Lục Thiếu Du, trong đôi mắt sáng tràn ngập vẻ phức tạp nói:



- Thế nhưng, ngươi cảm thấy sư phụ còn có lựa chọn nào khác không? Sau lưng là cả Thiên Thủy môn, sư phụ không có lựa chọn nào khác. Vì cả Thải Hồng cốc, vì cả Vạn Cổ thế giới người có thể phản kháng Thiên Thủy môn sao?



Lục Thiếu Du nhíu mày nói:



- Cả đời người sẽ có rất nhiều lựa chọn, thế nhưng lại không thể cải biến. Bất kể như thế nào cũng phải trả giá vì lựa chọn của mình. Kết quả có xấu tới đâu cũng phải tự mình thừa nhận. Lựa chọn của bản thân mình phải tự thừa nhận hậu quả. Thải Hồng cốc lựa chọn giết ta, đương nhiên cũng phải thừa nhận trả thù của ta. Ngay cả Thiên Thủy môn cũng vậy.



- Có một ít lựa chọn cũng là bất đắc dĩ, giống như là lựa chọn của Thải Y sư muội vậy.



Thải Hồng Nguyệt nói.



- Thải Y...



Trong đầu Lục Thiếu Du lập tức hiện lên một nữ tử xinh đẹp có mái tóc màu đen, trong lúc mơ hồ trong lòng hắn run lên.



- Thải Y chẳng lẽ có quan hệ với hắn sao?



Trong mắt Tôn Oánh Oánh hiện lên vẻ tò mò.



- Nể mặt Thải Y sư muội, ngươi thả sư phụ và những người còn lại của Thải Hồng cốc đi.



Thải Hồng Nguyệt nhìn Lục Thiếu Du nói.



Ánh mắt Lục Thiếu Du lóe lên, lập tức cúi đầu nhìn Phương Chí Thành nói:



- Lão thất phu, nể mặt Thải Y ta sẽ cho ngươi sống thêm một ngày, đến lúc đó ta sẽ giải quyết ngươi cùng với đám người Thiên Thủy môn.
TÔn Oánh Oánh kéo tay phụ thân, muốn đi cùng với phụ thân mình. Tôn Cao Mộc do dự một chút, nhìn thấy Lục Thiếu Du đã đi thẳng về phía trước, hắn cũng không phải đối, mà cũng không có đồng ý.



- Tất cả mọi người nghe rõ cho ta, đường hầm không gian trong Vạn Cổ thế giới bị phong tỏa, trong vòng một tháng chỉ cho phép tiến vào mà không được đi ra. Người vi phạm tự gánh lấy hậu quả.



- Tất cả những kẻ đầu hàng thành thật cho ta một chút, dám có chủ ý gì, ta nhất định sẽ khiến cho kẻ đó sống không bằng chết.



...



Lục Thiếu Du và Tôn Cao Mộc rời đi, sau lưng truyền đến không ít tiếng hét lớn của người Phi Linh môn.



Trong một đình viện sau quảng trưởng của thành Thải Hồng, ba người Lục Thiếu Du, Tôn Cao Mộc, Tôn Oánh Oánh tiến vào trong sảnh, Tôn Cao Mộc nhìn Lục Thiếu Du nói:



- Nếu như ta suy đoán không sai, các hạ chính là chưởng môn Tây Phương Cầu Bại thanh danh hiển hách mấy năm nay trong Thị Hoang thế giới đúng không?



- Tin tức của ngươi cũng linh thông đó chứ?



Lục Thiếu Du nói.



- Thị Hoang thế giới cách nơi này cũng không xa, chúng ta làm thương hội đương nhiên cũng biết rõ nhiều hơn một chút. Chỉ là không ngờ Lục chưởng môn và Tây Phương Cầu Bại hiển hách lại là một người.



Tôn Cao Mộc quả thực vô cùng kinh ngạc và rung động, từ trong tin tức hắn nhận được mà nói, cả Thị Hoang thế giới hiện tại có thể nói đều nằm trong sự khống chế của người này.



Lục Thiếu Du cũng không quá để ý, dù sao chuyện như thế cũng không dấu được bao lâu, ánh mắt hắn nhìn về phía Tôn Oánh Oánh, trong mắt hiện lên chút kinh ngạc nói:



- Áo nghĩa linh hồn, áo nghĩa thuộc tính Hỏa, áo nghĩa thời gian, tu luyện giả ba loại áo nghĩa?



- Làm sao ngươi biết? Ta đã che dấu khí tức, cũng không sử dụng qua áo nghĩa a.



Tôn Oánh Oánh lập tức kêu lên một tiếng kinh ngạc rồi nhìn qua Lục Thiếu Du, trong lòng rất là rung động.



- Kinh ngạc cái gì, Lục chưởng môn cũng không phải là người thường. Một chút thủ đoạn nho nhỏ của con sao có thể che mắt được Lục chưởng môn cơ chứ.