Linh Vũ Thiên Hạ
Chương 4432 : Ngươi rốt cục đã tới
Ngày đăng: 02:34 22/04/20
- Thiên địa năng lượng phong hệ thật nồng đậm!
Lục Thiếu Du kinh ngạc nhủ thầm.
Ông!
Cùng một thời gian, kim sắc tiểu đao run lên, dưới tiếng đao minh như bão táp, ngay sau đó đao mang đột nhiên phát ra.
Hưu!
Một đạo kim quang từ trong ấn đường Lục Thiếu Du tự động lướt ra, trong kim mang chính là kim sắc tiểu đao, tiểu đao trôi nổi giữa không trung, nhất thời bay thẳng về hướng phương xa.
- Chẳng lẽ…
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ động, thân ảnh chợt lóe, lập tức dùng tốc độ cao nhất đuổi theo, sau khi kim sắc tiểu đao đặc biệt bảo hắn nhận chủ Tử Lôi Huyền Đỉnh, còn dặn đi bí cảnh Phong gia một chuyến, mà bí cảnh Phong gia chính là trung tâm Thượng Thanh thế giới, kim sắc tiểu đao đã lưu thật nhiều thứ ở đây, tựa hồ chỉ cần lấy được sẽ khôi phục không ít.
Lục Thiếu Du không biết kim sắc tiểu đao có quan hệ gì với Thượng Thanh thế giới, nhưng phản ứng của tiểu đao hẳn có quan hệ với đồ vật lưu trong bí cảnh Phong gia, cho nên hắn chỉ có thể toàn lực đuổi theo.
Xuy!
Kim sắc tiểu đao cấp tốc bay đi, Lục Thiếu Du gắt gao đi theo, xa xa nhìn lại chỉ thấy kim quang cùng tử sắc lôi hồng chợt lóe, nháy mắt biến mất.
Không biết bay qua bao nhiêu dãy núi cùng mặt đất, kim sắc tiểu đao còn chưa có ý tứ dừng lại.
Lục Thiếu Du chỉ đành gắt gao đi theo, may mắn gần đây hắn đột phá, bằng không sẽ không đuổi kịp tốc độ của tiểu đao rồi.
Xuy!
Khi tiểu đao ngừng lại đã là vài giờ sau, thân ảnh Lục Thiếu Du xuất hiện bên trong một vực sâu bí mật nằm trong dãy núi trùng điệp.
Ánh mắt Lục Thiếu Du lộ vẻ nghi hoặc, thì thào nói:
Kim sắc tiểu đao dứt lời, thân đao run lên, nhất thời nhảy vào trong khu vực kim mang vạn trượng biến mất, uy áp bàng bạc làm Lục Thiếu Du không dám nhìn thẳng.
Đối với lai lịch của kim sắc tiểu đao, trong lòng Lục Thiếu Du suy đoán được một ít, cả Tử Lôi Huyền Đỉnh cùng Luân Hồi Hư Vọng đao đều phải kính sợ nó, có thể tưởng tượng được lai lịch của nó thế nào, thậm chí Lục Thiếu Du cũng không dám tưởng tượng.
- Tiểu tử không cần kinh ngạc, kiện chí tôn kia đang hấp thu năng lượng của mình khôi phục, cuộc chiến lúc trước chí tôn bị thương nặng tới cực hạn, cỗ năng lượng này là do ta phong ấn, vô số năm qua bị tiêu tán đi không ít, còn thừa không nhiều lắm.
Ngay lúc Lục Thiếu Du còn đang kinh ngạc, một âm thanh trống rỗng rơi vào trong tai hắn, hào quang dịu dàng chói mắt bao phủ lên người Lục Thiếu Du.
Cỗ hào quang ẩn chứa uy áp làm nguyên lực của hắn ngừng trệ, linh hồn bất động, căn bản vô lực giãy dụa phản kháng.
Tâm thần run lên, khi Lục Thiếu Du xuất hiện, đã đi vào một không gian hư vô khác.
Một thân ảnh hư ảo xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du, thân hình cao gầy, khuôn mặt già nua đang mỉm cười, khiến người có cảm giác hòa nhã dễ gần, nhưng trong ánh mắt bao hàm uy nghiêm khiến người kính nể, hắn đang khoanh tay đứng thẳng, phảng phất như phủ lãm chúng sinh.
Oanh!
Vừa nhìn thấy lão giả, linh hồn Lục Thiếu Du lập tức run lên, phảng phất như nhịp tim ngừng đập, linh hồn run rẩy!
- Ngươi rốt cục đã tới!
Lão giả nhẹ nhàng nói.
- Tiền bối, ngươi là?
Lục Thiếu Du lần đầu tiên lộ xem ra kinh hoảng.
- Ta là ai cũng không trọng yếu, quan trọng là ngươi đã tới rồi, ngươi có thể tới đây đã chứng minh an bài thành công một nửa, Hỗn Độn bổn nguyên đã bị ngươi dung hợp, chỉ sợ thời gian không nhiều, ngươi đã có thể tới chỗ này, ta bị người nhờ vả tặng cho ngươi một lần tạo hóa!
Lão giả vừa nói, song chưởng rung lên, hư không chao đảo.