Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 414 : Cuối cùng đã kết thúc

Ngày đăng: 04:44 30/04/20


“Đây là ….



pháp khí của Pháp Hải dùng để thu phục bạch nương tử sao?”



Trương Tiểu Nhụy nhìn cái tử kim bát, lẩm bẩm nói.



“Hóa Thiên Bát tỏa định, Quỷ yêu cũng không sót, sát sinh niệm, diệt sinh hồn, quay đầu theo ta đi, Vô lượng thọ Phật!”



Tứ bảo nhảy lên, bắt lấy hóa thiên bát, nhẹ nhàng đi tới trước, kiện hóa thiên bát này là một thông linh pháp khí của Ngũ Đài sơn, chỉ dẫn hồn, không sát sinh, một khi đã bị bao lại, thì quỷ yêu sẽ bị hút vào, đương nhiên không có hỗn độn trong đó, đối với hắn chỉ có thể có tác dụng phụ trợ không tồi mà thôi.



Diệp Thiếu Dương cũng phóng thích ra càng nhiều cương khí, dùng sức lôi kéo chùm tia sáng.



Hỗn độn lần thứ hai bị bắt buộc bước đi, nhưng đôi tay cũng không có đình chỉ, dùng sức đánh về phía hóa thiên bát cùng tia sáng trói buột trên người, đồng thời dưới chân cũng không có ngừng dâng lên hỗn độn chi lực tiến hành ăn mòn lực lượng trói buộc.



Qua qua lần thứ hai nâng lên quỷ kiếm, chạy như bay về phía này, dùng quỷ kiếm trảm lên hỗn độn chi lực, nhưng cũng không có cách nào ngăn cản được các tia sáng đang dần dần bị kéo đứt đoạn.



Ba người Diệp Thiếu Dương trong lòng hoảng sợ không thôi, tên này quả thật mạnh mẽ đến không thể tưởng tượng nổi.



Lúc chùm tia sáng thứ tám bị đứt, nửa người trên của hắn đã khôi phục lại tự do, khóe miệng cong lên, lộ ra tia cười cười trào phúng.



“Bất quá cũng chỉ như thế….”



Còn có chưa hết lời, một cổ sương khói, từ dưới chân bốc lên, đem Qua qua cùng Tứ bảo đang nắm Hóa Thiên Bát đánh bay đi ra ngoài, chùm tia sáng bị chấn động do bị hỗn độn chi lực phản kích, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương cười cười “Ngươi biểu diễn đã xong chưa?”



“Đương nhiên là ….còn chưa có xong”




Phản kháng không có hiệu quả, Diệp Thiếu Dương đành không tiếng động nào chảy ra nước mắt, tùy ý để nàng hô hấp nhân tạo mấy hơi, khi đang lấy hơi, Diệp Thiếu Dương đẩy nàng ra được, la lên “Cứu mạng, ngươi cút ngay cho ta! ”



Trương Tiểu Nhụy ngơ ngẩn, đột nhiên suy nghĩ rồi nói “Nhi nữ giang hồ không cần cố kỵ như vậy đâu, người sắp chết, ta đây là đang cứu người mà, sư phụ không cần phải ngại ngùng, ta lại hô hấp cho người….”



nói xong tính đem môi lại.



Diệp Thiếu Dương lăn ngay một vòng tránh né môi nàng “Cái gì mà nói lung tung cả lên, ta không chết được, ngươi làm vậy ta mới chết thật đó”



“Sư phụ người ….



thật không có việc gì?”



Diệp Thiếu Dương cũng không có nhìn nàng, dịch đến ven tường, dựa lên vách tường “Ta điều tức một chút, ai cũng đừng có quấy rầy ra!”



Nói xong cũng mặc kệ mọi thứ, nhắm mắt lại, bắt đầu điều tức.



Sau một chu thiên, hơi thở đã ổn định, nhưng cả người mệt mỏi, vốn định điều tức cái chu thiên nữa, nhưng lại sợ chậm trễ thời gian, vì thế đứng lên nhìn chung quanh, khắp nơi lộn xộn, Tứ bảo đang điều tức, sắc mặt trắng bệch, khóe môi còn vết máu, Qua qua vô lực dựa trên người của hắn, vuốt ve cái bụng.



Tất cả mọi người đều bị thương, cũng mau là đều còn sống, hơn nữa còn giết chết được Hồ Uy, phong ấn Hỗn độn, nghĩ đến Hỗn độn, Diệp Thiếu Dương vội hỏi “Âm dương kính đâu?”



Mã Thừa lập tức đưa Âm dương kính đến tay hắn, Diệp Thiếu Dương xem mặt kính phong ấn mà mình vẽ lên không có vấn đề, lúc này mới yên tâm hẳn.



Mặt kính trơn bóng, nhìn không thấy Hỗn độn tồn tại, ngược lại chiếu qua khuôn mặt đầy vết máu của mình, nhìn qua thật thê thảm, trách không được Tiểu Nhụy hoài nghi mình sắp chết.