Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu

Chương 109 : Bọn họ hiểu ngầm

Ngày đăng: 09:17 30/04/20


Editor: Quỳnh Nguyễn



Thấy Danh Khả cũng không có nghe chính mình nói nâng mặt lên, vẫn lấy một cánh tay kia muốn đi xoa trán như cũ, Bắc Minh Dạ bỗng nhiên bế cô lên trở lại bàn công tác phía sau đặt cô trên chân mình, cầm tay cô trên trán chính mình xuống.



Lần này, rốt cục thấy rõ trên trán cô sưng lên cục lớn.



Tay bị anh kéo xuống, Danh Khả theo bản năng lại muốn đưa tay đi xoa, nhưng thời điểm cô giơ tay lên nhưng là nâng lên bàn tay to của anh.



Bàn tay này lành lạnh, thủy chung mang theo băng lãnh anh bẩm sinh, rơi vào chỗ sưng đau nhức, không nặng không nhẹ xoa mà lại thần kỳ giảm bớt rất nhiều thống khổ.



Cô mở to mắt, trên lông mi dài dài đã không cẩn thận dính vào chút nước mắt, hiện giờ đôi mắt mang lệ chính đang không hề chớp mắt nhìn chằm chằm người đàn ông giúp cô xoa trán, bộ dáng điềm đạm đáng yêu nhìn hai cô gái từ ngoài cửa văn phòng xông tới, Bắc Minh Dạ thấy lại một trận cuồng nhiệt trong lòng.



Thân thể ở trong một cái nháy mắt biến hóa, người khác không biết, Danh Khả lại cảm thụ rõ ràng.



"Không..." Cô vội vàng đem cánh tay kia thu hồi, người giống như động vật nhỏ bị kinh hách đến, hoảng hốt muốn né tránh.



Một cánh tay Bắc Minh Dạ rơi vào trên eo cô, lôi cô hướng chính mình để cho cô càng sâu cảm nhận được kích thích của anh đồng thời cũng đưa một mặt xấu hổ che dấu ở trước mặt những người khác.



Danh Khả cũng mới cuối cùng phát hiện, trong phòng làm việc này đầu hơn 3 người.



Dật Thang cực kỳ rõ ràng muốn muốn ngăn cản người xâm nhập, nhưng lần này lại thất trách, tựa hồ vẫn lại là lần đầu tiên Danh Khả thấy Dật Thang một mặt quẫn bách như vậy.



"Vừa rồi trên toilet, tiên sinh, thật có lỗi." Anh nhìn Bắc Minh Dạ, vẻ mặt xin lỗi.
"Lão Đại, anh ngoạn chơi nữ nhân có thể, vì cái gì ngoạn chơi tại văn phòng tập đoàn Đế Quốc? Còn có, chị Phi Phàm mới đến Đông Lăng không bao lâu, anh cư nhiên ném một mình cô ở bên ngoài, vạn nhất đụng tới những cái phóng viên này..."



Cô mấp máy môi, nghĩ vậy một chút, sắc mặt càng trầm tiếp xuống: "Nếu không phải em lôi kéo cô đi vừa rồi cô đã bị những cái phóng viên này ngăn ở trong thương trường, anh mang cô ra ngoài lại không chịu trách nhiệm, ném một mình cô trở về tới nơi này chỉ vì nữ nhân này sao?"



Cô chỉ vào Danh Khả, Danh Khả đón ánh mắt của cô, cả người nhàn nhạt, thời điểm Bắc Minh Dạ không có chỉ thị cô làm cái gì, cô liền giống tượng ngồi ở chỗ kia, ngươi có thể nói cô không hề tính tình, không có một tia điểm sáng, nhưng mà lạnh nhạt của cô đó là địa phương sáng nhất.



Liền ngay cả Bắc Minh Đại Đại không thừa nhận cũng không được, thời điểm cô gái này an tĩnh ngồi ở chỗ kia đều có một cỗ phong vị, không chịu để tâm của cô cũng làm cho cô trở nên càng thêm mê người, này cùng những cái nữ nhân bình thường muốn tiếp cận Bắc Minh Dạ hoàn toàn bất đồng.



Rõ ràng tình huống xấu hổ như vậy cô có thể đem chính mình từ trong vực sâu bứt ra, giống như việc không liên quan đến mình như vậy, chính mình an tĩnh ngồi, bất quá, cô nhìn ra được cô gái rất sợ lão Đại cô.



Cô vẫn nhìn Bắc Minh Dạ như cũ, Bắc Minh Dạ chỉ là nhìn cô một cái, ánh mắt liền rơi vào trên người Du Phi Phàm, thanh âm nhàn nhạt, nhưng Danh Khả nghe được ra so với nói chuyện với người khác ấm áp hơn một chút: "Bị phóng viên chắn sao?"



Du Phi Phàm lắc lắc đầu, nhìn Bắc Minh Đại Đại một cái, mới đón nhận ánh mắt của anh, bên môi quét xuống ý cười nhạt nhẽo: "Không có, em đi nhanh, không làm cho bọn họ chắn."



"Nếu như đi được chậm a?" Bắc Minh Đại Đại lườm cô một cái, lúc này lại vẫn không vì mình nói chuyện, dù cho oán giận anh hai câu cũng được, ít nhất cho anh biết đau lòng.



Nhưng chị Phi Phàm chính là như vậy, nhiều năm như vậy tại trước mặt lão Đại cô chưa bao giờ oán giận cái gì, cứ yên lặng đi theo bên cạnh anh như vậy, theo nhiều năm như vậy chưa bao giờ muốn hồi báo cái gì, nếu là những nữ nhân khác cũng sớm đã đi.



Lão Đại không biết quý trọng, căn bản chính là sinh ở trong phúc không biết phúc.



...