Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Chương 1119 : Oh, giáo chủ bệnh kiều của ta 71

Ngày đăng: 22:41 07/03/21


Edit: Minh Anh



Beta: Tinh Niệm



Ảnh nhìn nữ tử trước mắt này.



Hắn trầm mặc thật lâu.



"Cô nương vì cứu trị người khác mà đến đây, chỉ cần thêm hai ngày nữa liền có thể rời đi. Đã như thế, mong cô nương không cần đối xử tốt với giáo chủ. Cho dù là giả vờ hay xuất phát từ sự đáng thương."



Giáo chủ sau khi mất trí nhớ, chỉ lưu lạc bên ngoài không đến một tháng mà đã nhớ thương nữ tử này.



Thậm chí không tiếc dùng phương pháp như thế cũng muốn nhìn thấy nàng.



Chứng tỏ nữ tử này chiếm rất lớn sự quan tâm trong lòng giáo chủ.



Nhưng mục đích của nàng không đơn giản.



Có lẽ trong mắt người khác, nàng là nữ tử tốt nhất trên đời.



Dám vì cứu người khác mà lấy thân mạo hiểm.



Nhưng ở trong mắt Ảnh, nàng chỉ là đang lợi dụng sự mềm mại khó có được trong lòng giáo chủ, không ngừng làm thương tổn giáo chủ.



Nữ tử này càng đối xử tốt với giáo chủ, cho giáo chủ càng nhiều tốt đẹp.



Vậy chờ đến lúc nàng rời đi, tinh thần của giáo chủ sẽ càng ngày càng sa sút, càng ngày càng không đi ra được.



Giống như, mấy ngày trước nữ tử này không đến.



Giáo chủ mỗi ngày đều xuất thần nhìn chén.



Đối với Ảnh mà nói, hắn không yêu cầu gì cả.



Chỉ muốn giáo chủ sống thật tốt.



Nếu có thể lựa chọn, hắn thà rằng giáo chủ giống như trước kia, không cần có tia mềm mại như vậy.



Tô Yên nghe Ảnh nói xong, nàng không phản bác.



Dù sao có thuốc tì càng tốt.



Tuy rằng, nguyên nhân quan trọng nhất khi nàng đến đây, là vì Hoa Vô Khuynh.



Nàng hỏi



"Hắn ở đâu?"





Tô Yên đứng ở trước cửa, vẫn chưa đi vào.



Nàng lên tiếng



"Vì sao không ăn cơm cùng em?"



Hoa Vô Khuynh giật giật khóe miệng.



Mặt hắn không có biểu tình gì



"Ta đang giận nàng."



Bởi vì giận, cho nên muốn ăn một mình.



Tô Yên nhìn hắn, lại hỏi



"Vậy chàng hiện tại còn tức sao?"



Hoa Vô Khuynh không nói lời nào.



Tô Yên



"Vừa rồi Ảnh nói em không được làm phiền chàng, em tới tìm chàng, sẽ làm phiền chàng sao?"



Nàng nghiêm túc hỏi.



Hoa Vô Khuynh nghe Tô Yên nói, thật lâu sau mới chậm rì rì thổ lộ



"Không phiền."



"Vậy đi ăn cơm không?"



Nàng nói.



Hoa Vô Khuynh nhìn thoáng qua cái chén mình vẫn chưa uống ngụm nào cả.



Giây tiếp theo, đứng dậy.



Đi về phía Tô Yên.



Đến bên người nàng, thuận tay kéo lại vạt áo của Tô Yên.



Như lúc hắn không có ký ức vậy, kéo áo nàng, như vậy cho dù nàng đi bất cứ chỗ nào, liền có thể mang theo hắn.



Tô Yên duỗi tay, dắt lấy cái tay kia.



Kéo hắn đi ra ngoài.



"Nơi này có phòng bếp không?"



"Chắc là có"



"Ở đó có đầu bếp nữ nấu cơm không?"



"Chắc là có."



"Đói không?"



"Ừ"



Tô Yên hỏi một câu, hắn trả lời một câu.



Không có bộ dáng lạnh lùng như vừa nãy.