Nam Thần Hoàn Mỹ

Chương 26 :

Ngày đăng: 11:09 30/04/20


Cửa hàng thịt nướng phục vụ thật tốt, nếu khách không nghĩ sẽ tự làm, sẽ có phục giúp nướng thịt. Tô Diệc cùng Thân Tuấn Triết trò chuyện một buổi, thực mau thức ăn được dọn trên bàn, theo thứ tự dọn xong, có người phục vụ giúp đưa bếp nướng, có thể bắt đầu nướng thịt.



Tô Diệc nhìn bếp nướng thịt, nhất thời có chút xuất thần.



Không biết vì cái gì, cô cảm thấy cùng Thân Tuấn Triết ăn cơm, không được tự nhiên như lúc cùng Lục Giam. Đại khái là họ không quá thân thiết đi. Di, hình như cũng không đúng, thời điểm cô cùng Lục Giam chưa quá quen thuộc, tuy lời nói rất ít, nhưng cũng không có cảm giác xấu hổ nhàn nhạt như bây giờ.



Tô Diệc một bên ăn một bên suy nghĩ, nuốt xuống một khối miếng lưỡi trâu, thời điểm đang muốn gắp vài miếng nữa, cô kinh ngạc phát hiện một người ở phía sau người phục vụ.



Lục Giam cởi áo khoác lông vũ, chỉ mặc một chiếc áo nhung xanh màu xanh ngọc, lộ ra một đoạn cổ áo sơ mi trắng. Cổ tay áo sơ mi cũng không chút cẩu thả, sạch sẽ chỉnh tề, lộ ra một tia cấm dục. Quần áo càng đơn giản, lại càng mê người. Một thân một mình, ai cũng có nét đẹp riêng, nhưng không phải ai cũng có loại khí chất như người này.



Bất quá anh như thế nào ở đây? Người này là Tào Tháo sao? Cô vừa mới nghĩ đến anh, anh liền xuất hiện.



Lục Giam không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm Tô Diệc, ánh mắt nặng nề.



Tô Diệc buông đũa, thanh âm tiếp đón:" Học trưởng, xin chào, anh như thế nào lại ở đây?"



"Ăn cơm" Lục Giam chỉ cần hai chữ, đơn giản sáng tỏ.



Tô Diệc cảm thấy vấn đề mình hỏi có chút ngốc, đây là nhà hàng thịt nướng, không ăn cơm tới đây làm gì?



Thân Tuấn Triết cũng thấy Lục Giam, bọn họ từng cùng nhau chơi bóng rổ, nhưng cũng không quá thân thiết.



Anh cười hỏi Lục Giam:" Thật trùng hợp, có muốn ăn cùng nhau không?"



Ai cũng đều nghe ra được, Thân Tuấn Triết là xuất phát từ phép lịch sự mới hỏi như vậy. Lục Giam không có khả năng một mình đến ăn, hơn nữa với tính cách của anh, không có khả năng cùng người không thân thuộc ăn cơm.



Nhưng bất ngờ, Lục Giam lại trả lời:" Được", liền ngồi xuống bên cạnh Tô Diệc.



Thân Tuấn Triết:"........"



Tô Diệc:".........."



Vẫn là Thân Tuấn Triết phản ứng nhanh, gọi phục vụ mang thực đơn đến:" Cậu xem muốn ăn gì, tùy tiện gọi"



Thịt bò tươi mới, thịt ba chỉ béo mà không ngán, khoai tây, canh nấm thực ngon, hương vị đều không tồi.



Chính là hiện tại Tô Diệc cảm thấy nhạt như nước ốc.



Từ sau khi Lục Giam ngồi xuống, cô liền cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái.




Tô Diệc vội vàng kháng nghị:" Tay anh mới vừa sờ chân a"



"Cũng là chân em"



"......"



"Đúng rồi, ngày đó vì cái gì em hỏi, tháng 10 anh có đi KTV gần trường không?" Lục Giam đưa cô về KTX.



"Ách, chính là tùy tiện hỏi, em lên trước, hẹn gặp lại" Tô Diệc ánh mắt có chút chột dạ.



Tiếp theo trong nháy mắt, bị Lục Giam thủ đoạn bắt lại.



"Rốt cuộc vì sao?" Lục Giam không buông tha hỏi.



Tô Diệc thật phục, người này vì cái gì cố chấp vậy a?



"Vậy anh nghe xong, cũng không được nổi giận"



"Ân, em nói đi"



"Lần đó là bọn em hợp thị trấn, cùng đồng hương đi đến quán KTV đó, ở một gian ghế, nhìn thấy anh cùng một nam nhân.... thân mật" Nói lời cuối cùng, thanh âm khẽ nhẹ đi.



Lục Giam mày đã nhíu thành chữ 川, anh trầm mặt trong chốc lát, lấy điện thoại ra, một lát sau, đưa cho Tô Diệc xem.



Ngày 12 tháng 10, Lục Ngôn đã phát trong vòng bạn bè:" Đã đánh cược phải chịu thua, tôi nhận.... Bất quá, Giang đầu to, ngươi có phải buổi tối ăn cơm với tỏi? Ta thật muốn chết a." Xem ra anh ta cùng nam nhân khác hôn môi.



Tô Diệc cười gượng:" Nguyên lai là như thế này a"



Lục Giam đôi mắt híp híp, trầm mặt nói:" Cho nên em mới nói chúng ta là tỷ muội tốt? Em cho rằng anh là gay?"



Tô Diệc liếc nhìn sắc mặt anh, thấy sắc mặt anh thật sự khó coi. Cô vội vàng xin lỗi:" Thực xin lỗi, hiểu lầm,đều là hiểu lầm, em sai rồi" Nói xong còn bắt cánh tay anh lắc lắc, cô hơi chu môi, cặp mắt trở nên cực kỳ vô tội, đáng thương mà nhìn anh.



Trong lòng Lục Giam thở dài một tiếng, anh cảm thấy chính mình thật không có tiền đồ, nhìn đến biểu tình này của cô, nguyên bản đang tức giận cũng tan biến.



Anh nhướng mày bất đắc dĩ nói:" Đi vào đi, mặc ít như vậy, coi chừng bị cảm lạnh."



Tô Diệc biết đây là anh không còn so đo nữa,nhoẻn miệng cười, chạy vào KTX.