Nàng Dâu Cực Phẩm

Chương 890 : Ánh rạng đông (5)

Ngày đăng: 21:51 28/04/20


Hàm răng Trình Cương cũng run lên, không ngờ lại là máy bay không người bắn...



Sau khi doanh trại đạn đạo phòng không thất thủ thì đại đội trực thăng lục quân cũng xong đời.



Không còn có bất kỳ khả năng nào lật ngược tình thế nữa, đã hoàn toàn thua rồi.



Phương Mãn ngã ngồi xuống ghế, tức giận tới mức vò nhàu cả bản đồ bố trí quân sự, sắc mặt trở nên xanh mét, từ xanh sang tím, còn đẹp hơn cả vỉ pha màu bị đổ.



Bên kia, Lục Chinh và Thời Cảnh đã vui vẻ ra mặt.



“Lão Lục, lính do cậu dạy dỗ quả nhiên rất khác biệt!”



“Ů.”



“...” Không biết khiêm tốn một chút à?



Lúc này, radio lại tự nhiên thông, bên trong truyền ra âm thanh cầm lấy micro, sau đó là tiếng ho nhẹ...



“Giờ đã nghe được chưa?”



“Có thể.” Một âm thanh rất nhỏ khác truyền đến.



“Được, giờ bắt đầu đi...”



Bắt đầu cái gì?



Phương Mãn và Trình Cương cũng nghe thấy hết, đám sinh viên này còn muốn chơi trò gì nữa đây?



Đàm Hi ngồi ở trên ghế, trước mặt là micro, hơi gật đầu với bốn người bên cạnh mình, sau đó hít hơi, dồn khí đan điền: “Hôm nay là ngày 30 tháng 9, đúng 10 giờ đêm, còn cách hai giờ nữa sẽ chính thức bước sang lễ Quốc Khánh, rốt cuộc chúng tôi đã dựa vào năng lực của bản thân và sự đoàn kết của tổ đội, lấy được thắng lợi trong đợt diễn tập này, dâng lên cho nước mẹ thân yêu một phần quà sinh nhật độc đáo!”



An An, Hàn Sóc, Nhiễm Dao và Thẩm Hàn đồng thời vỗ tay. m thanh thông qua micro trong phòng truyền tới tất cả các doanh trướng trong lữ đoàn Tia Chớp.



“Mau nghe đi!”



“Là đám sinh viên kia à?”
Đón tia nắng mai, gió nhẹ vờn quanh, mười người mặc quần áo rằn ri nhìn rất có dáng vẻ quân nhân...



Thẳng tắp như bạch dương, cứng cỏi như lau sậy.



Mặc dù vô cùng mệt mỏi, cả người nhếch nhác nhưng ánh sáng trong mắt vẫn cứ hừng hực như lúc ban đầu, đại diện cho thắng lợi và sự khẳng định, là sự hồi báo tốt nhất cho những gian khổ và mồ hôi đã đổ ra.



“Em gái, giờ chúng ta đi đâu?” Vẻ mặt Hàn Sóc hưng phấn.



Đàm Hi nhìn về đường chân trời phía xa xa, vị trí cuối cùng chính là doanh trại của bộ chỉ huy lữ đoàn, đi đầu ư?



“Lúc nghiệm thu thành quả đã tới, các chị em đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”



“Rồi!”



Trên mặt Hứa Trạch cũng xuất hiện sự vui vẻ, vẫn trong trẻo như ánh trăng, lại có vài phần kiến nghị thuộc về riêng quân nhân.



“Các anh em, chúng ta cùng đi lĩnh thủ cấp bị chém xuống nào! Tôi chỉ hỏi... các cậu có dám hay không?”



“Dám!” Trăm miệng một lời.



Trương Quán đụng vào bả vai Từ Dương.



“Cậu làm gì thế hả?” Xấu tính.



“Này Tiểu Bạch Dương, cậu ổn không đó? Đừng để lát nữa đi vào lại bị dọa đái ra quần.”



“Con mẹ cậu mới không ổn ấy! Mới bị dọa đái ra quần ấy! Ông đây trâu bò thật nhé, chờ xem... Nhưng ngược lại cậu ấy, sẽ không bị dọa đến mềm oặt chân tay đấy chứ?”



“Cút đi.”



“Người anh em, đừng giảo biện, giải thích chính là che giấu, che giấu thì chẳng khác nào giả bộ cả! Thừa nhận đi, tớ khống chế cười cậu đâu.”



Nhiễm Dao nhìn chăm chú về phía trước, ánh sáng nhàn nhạt của bình minh rọi lên doanh trướng tạo nên một màu vỏ quýt xán lạn, nhấc tay lên mới phát hiện ra mặt mình đã ướt đẫm nước mắt từ bao giờ...