Ngận Thuần Ngận Ái Muội
Chương 644 : Chị và anh rể
Ngày đăng: 11:32 19/04/20
"Tôi là con gái, được chưa? Không biết mua quần áo đẹp sao? Còn phải mua đồ trang điểm nữa!" Tôn Khiết Tôn Khiết vươn tay ra, bắt đầu tính với Dương Minh: "Bỏ qua mấy cái đó, mỗi ngày tôi còn phải ăn trưa tại trường, chia đều ra, mỗi tháng chẳng còn được bao nhiêu cả!"
"Lái xe đến trường mà còn bảo mình nghèo!" Dương Minh nghe Tôn Khiết nói xong, quả thật cũng thấy chẳng còn bao nhiêu, chẳng qua vẫn châm chọc một câu.
"Là xe cũ được chưa." Tôn Khiết bất đắc dĩ nói: "Khi đó chưa có tàu điện, cho nên mỗi ngày đến trường tan học đều không tiện, vì thế cha tôi mới mua cho tôi một chiếc xe cũ. Hơn nữa, gần như là ngày nào tôi cũng đến đây ăn cơm, nếu mỗi ngày mà phải trả năm đồng tiền giữ xe, thì không phải là mệt chết sao?"
"Được rồi, coi như cô có lý" Dương Minh cũng lười so đo với nàng, cỡ tiểu thư nhà giàu như Tôn Khiết mà mỗi tháng chỉ có một ngàn đồng là rất hiếm thấy rồi lúc trước thời trung học, cho dù gia đình của Vương Chí Đào kém Tôn Khiết thật, nhưng tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng hơn một ngàn đồng.
Trong lúc hai người nói chuyện, đã đi vào Lục Vị Cư, Tôn Khiết đưa mắt nhìn, sau đó hô lên với một cô gái còn trẻ tuổi đang gọi món ăn ngồi cách đó không xa: "Dương Hân!"
Cô gái trẻ quay đầu lại, vừa nhìn thấy Tôn Khiết, trên mặt liền lộ ra vẻ kinh ngạc bất ngờ, chạy nhanh lại chổ Tôn Khiết, trực tiếp ôm lấy Tôn Khiết nói: "Tiểu Khiết, chị nhớ em muốn chết luôn! Bạn mới quay lại Đông Hải khi nào vậy?"
"Lễ mừng năm mới đương nhiên là phải đến rồi." Tôn Khiết cười nói." Cũng đúng" Dương Hân buông Tôn Khiết ra, sau đó nói: "Tại sao lâu như vậy mà em không gọi cho chị. à. chị biết rồi!"
Lúc Dương Hân nói, ánh mắt đột nhiên chuyển về hướng Dương Minh, sau đó cười mờ ám nói: "Tiểu Khiết, em thật là hư, có bạn trai cũng không báo cho chị biết! Mấy bữa nay nhất định là triền miên với bạn trai rồi!"
Đã là bạn tốt của Tôn Khiết, Dương Minh đương nhiên cũng khách khí gật đầu, sau đó nói: "Xin chào, tôi tên là Dương Minh!"
"Tốt, rất đẹp trai!" Dương Hân nhìn Dương Minh từ trên xuống dưới, sau đó gật đầu nói: "Tôi là Dương Hân, là bạn học thời trung học của Tiểu Khiết! Haha, chúng tôi học chung lớp, cho nên quen thân với nhau, nhìn cậu trông có vẻ nhỏ tuổi, chắc là phải gọi tôi là chị rồi!"
Lúc Dương Minh nói, đồng thời cũng đánh giá Dương Hân. Nhìn cách ăn mặc của Dương Hân, hiển nhiên là tiểu như của một nhà có tiền, ăn mặc rất thời trang, tính cách cũng rất cởi mở, có thể kết giao làm bạn được.
Về phần diện mạo, Dương Minh thật ra cũng không chú ý nhiều, so ra có lẽ kém hơn Tôn Khiết một ít, chẳng qua cũng có thể coi là một mỹ nữ. Chỉ là mỹ nữ bên cạnh Dương Minh rất nhiều, cho nên ánh mắt cũng cao lên.
"Rất hân hạnh được biết chị" Dương Minh lễ phép gật đầu: "Vậy em gọi chị là chị Hân nha"
"Coi như em có hiểu biết, dù sao chị cũng lớn hơn tiểu Khiết một tuổi!" Dương Hân đắc ý nói: "Nhà của chị vốn không có em trai, lần này vừa ra cửa đã thu nhận được một người, thật sự là quá tốt!"
Tôn Khiết cười nói với Dương Hân: "Chị nha, vẫn không thay đổi gì hết, lúc còn ở trường lần nào cũng muốn có em trai cả!"
"Đúng đúng!" Ngô Vân Sinh cười hiền lành đáp.
Có Dương Minh và Tôn Khiết tham gia, cho nên Ngô Vân Sinh kêu thêm vài món đồ ăn, sau đó nói với Dương Minh: "Em thích ăn cái gì cứ kêu, không cần khách khí với anh!"
"Em chưa từng đến đây, lần đầu tiên đến, hay là anh gọi đi!"
"Tiểu Khiết, món mà chúng ta thích ăn thời trung học, chị đã kêu rồi, em xem còn muốn gọi món gì không?" Dương Hân hỏi.
"Bốn người mà gọi đến bảy món, nhiều quá rồi, ăn không hết đâu!" Tôn Khiết nói: "Nhiêu đó là đủ rồi!"
"vậy cũng đúng, không đủ thì gọi thêm!" Ngô Vân Sinh nói.
Bốn người ngồi vào bàn, chờ phục vụ mang đồ ăn lên.
"Quán này thoạt nhìn còn đông khách hơn trước kia!" Tôn Khiết nhìn những người khác trong quán, cảm thán.
"Đúng vậy, thỉnh thoảng chị cũng đến đây, tại em không ở Đông Hải thôi, chứ chị đã từng chứng kiến thời kì huy hoàng của nó rồi!" Dương Hân gật đầu nói: "Bây giờ đã không còn chổ trống rồi, muốn đến ăn, thì phải để lại số điện thoại, sau đó ra ngoài chờ, chừng nào có bàn, thì phục vụ sẽ gọi điện cho khách!"
Dương Minh nghe thấy mà âm thầm cắn lưỡi, mới chỉ là trưa thôi, nếu là buổi tối thì không biết xếp hàng dài đến thế nào!
Chẳng qua, thật đúng là không nói, cho dù ở đây có nhiều người, tốc độ mang thức ăn lên cũng không chậm, có lẽ đây là một trong những nguyên nhân làm cho nơi này đông khách! Ngồi xuống chưa được mười phút nữa mà thức ăn đã được đưa lên ba món.
"Nào, em trai, nếm thử món thanh sao duẩn tiêm này đi, là món mà chị và tiểu Khiết thích nhất đó!" Dương Hân bắt đầu hành động giống như một người chị lớn vậy.
"Được." Dương Minh vội vàng đưa chén lấy, ăn thử một miếng, hương vị thật sự không tệ, thanh thúy ngon miệng, không khỏi tán thưởng: "Thật sự rất ngon!"
Mà Ngô Vân Sinh thì chỉ ngồi ở đó cười hàm hậu, ánh mắt không một phút nào rời khỏi người Dương Hân, th và Dương Hân thì cứ líu ríu không ngớt, xem ra hai người đã lâu không gặp, có rất nhiều chuyện muốn nói với nhau.