Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 882 : Địa ốc Khang Đức

Ngày đăng: 11:34 19/04/20


"Thằng ranh, mày chờ chết đi" Dìu Mã ca lên xe, mấy thằng kia không quên uy hiếp.



"Được rồi, đừng nhiều lời nếu không thằng Mã ca của bọn mày hỏng mặt đó" Dương Minh không thèm để ý mà nói.



Xe Nissan rời đi, mọi người ở đây đều hoảng hốt. bọn họ không ngờ Dương Minh ghê như vậy.



"Dương Minh, cậu đây là cố ý làm bị thương người khác đó"



Hạ Tuyết cau mày nhỏ giọng nói với Dương Minh. Mặc dù nàng vui vì Dương Minh bảo vệ mình, nhưng cách làm của Dương Minh, nàng không quá đồng ý.



"Hắc, yên tâm đi, không gây phiền phức cho chị đâu. Tôi đảm bảo bọn chúng không dám báo cảnh sát" Dương Minh cười ha hả nói.



"Như vậy thì được rồi, nếu không đến lúc đó tôi không chạy cửa sau cho cậu đâu"



Dương Minh không quá để ý đến chuyện này. Người như tên Mã ca kia căn bản không thể báo cảnh sát. Dù hắn muốn báo thì chủ của hắn cũng không cho. Giải tỏa bằng bạo lực nếu truyền ra sẽ mang tới áp lực rất lớn, không biết chừng các cơ quan chuyên môn sẽ tiến hành giám sát toàn bộ quá trình giải tỏa.



Cho nên bọn chúng phải ngậm bồ hòn làm ngọt, muốn trả thù cũng chỉ có thể lén lút. Dương Minh chỉ sợ bọn chúng đi trả thù Hạ Tuyết.



Cho bọn hắn một trăm lá gan cũng không dám đến đồn cảnh sát làm chuyện này. Đánh cảnh sát thì tên chủ công ty to gan đến đâu cũng không dám.



"Xin lỗi Chủ quán, bao tiền tôi bồi thường anh" Dương Minh quay đầu lại nói với Chủ quán.



"Bồi thường gì chứ, chuyện cậu vừa làm khiến mọi người đều sung sướng" Chủ quán vội vàng xua tay nói: "Tôi không dám. Tôi nếu không sợ bọn chúng trả thù thì đã làm như vậy"



"Vậy thì không tốt lắm" Dương Minh thấy Chủ quán chân thành như vậy nên biết những người này đã bị đám người công ty giải tỏa khi dễ quá nhiều.



"Có gì mà không được. Đúng rồi, cậu thích ăn bánh mỡ thì tôi làm thêm cho cậu. Vừa nãy rơi hết rồi còn đâu" Chủ quán đưa cho Dương Minh một túi bánh rồi nói: "Được rồi, hai cô cậu đi nhanh đi. Lát bọn chúng về lại phiền phức"



Dương Minh không còn cách nào khác đành cầm lấy bánh. Dương Minh không sợ mình bị báo thù, mà có Hạ Tuyết bên cạnh nên hắn không thể đánh chết người. Nếu làm vậy thì Hạ Tuyết nhất định sẽ can thiệp.
"Vâng, tôi biết" Chu Tiểu Minh gật đầu nói: "Tôi cũng đi báo cho Mã Phong Tử, nói bọn chúng im ắng một chút. Xảy ra chuyện gì thì không liên quan đến công ty"



"Ừ" Ngụy Đức Khang nói: "Thằng Mã Phong Tử này đúng là không làm người ta yên tâm được. Như vậy đi Tiểu Chu, từ hôm nay cậu phụ trách công ty giải tỏa, để Mã Phong Tử chữa cho khỏi đi"



"Vâng, Ngụy tổng" Chu Tiểu Minh vui vẻ. Giải tỏa là miếng thịt béo. Mã Phong Tử trước đây là lái xe của Ngụy Đức Khang, là người khá thân cận với Ngụy Đức Khang. Lúc trước Ngụy Đức Khang cho Mã Phong Tử phụ trách giải tỏa, Chu Tiểu Minh còn có chút không hài lòng. Bây giờ thì hay rồi, miếng thịt béo cuối cùng đã rơi xuống đầu hắn.



Trong phòng bệnh, Mã Phong Tử mặt quấn đầy băng. May là mỡ không quá nóng nếu không bây giờ hắn đã mất mạng.



Hắn biết ý của Ngụy tổng, công ty giải tỏa rơi vào tay Chu Tiểu Minh. Mã Phong Tử không cam lòng, nhưng không có biện pháp. Mã Phong Tử rất hận Dương Minh, hận muốn chém thành vạn mảnh.



Thằng đó chẳng những làm mặt hắn bị hỏng, còn chặt đường kiếm tiền của hắn.



"Mã ca, chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua. Tìm được thằng chó đó, bọn em giết nó" Đàn em của Mã Phong Tử hung hăng nói.



Bọn chúng đều là thằng theo Mã Phong Tử mà kiếm ăn. Chặt đứt đường kiếm tiền của Mã Phong Tử chẳng khác nào bọn chúng bị chặt.



Mã Phong Tử cũng nghĩ như vậy. Nhưng bây giờ hắn đã thành như vậy thì dù muốn trả thù cũng không phải thực hiện ngay được. Hơn nữa mặt quấn đầy băng, nói chuyện cũng khó khăn.



Dương Minh lái xe về tập đoàn Danh Dương rồi đến văn phòng của Dương Đại Sơn. Hắn đang định nói tin tốt cho lão thì ông bác đã đứng lên vừa cười vừa nói: "Đại Minh, cháu giỏi quá. Bác thật không thể tưởng tượng được làm thế nào mà cháu đối phó được công ty Tam Côn"



"Hả?" Dương Minh có chút ngạc nhiên: "Bác, sao bác biết? Cháu còn định nói với bác đó"



"Ha ha, hôm nay báo đăng tin công ty Tam Côn đã tuyên bố phá sản. Cháu làm thế nào vậy?" Dương Đại Sơn cười ha hả nói.



"Không có gì, cháu chỉ dọa một chút thôi" Dương Minh nói: "Chuyện này bác đừng nói với bố cháu. Cháu không muốn ông lo lắng"



"Yên tâm, bác giữ bí mật cho cháu" Dương Đại Sơn bây giờ đang rất vui vẻ. Không ngờ mối bận tâm trong lòng lại bị Dương Minh giải quyết dễ dàng như vậy.