Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Chương 2148 : Bi kịch "Tĩnh trường thánh thủ "

Ngày đăng: 03:15 22/04/20


Nghĩ đến đây, Tử Tà Tình tâm thần lại càng đại loạn, ngay cả việc miễn cưỡng chu toàn cũng dần dần vô lực.



Không được, không thể cứ như vậy nhận thua được, mặc dù mình... Cũng không phản đối, mặc dù Sở Dương chính là người mình có khuynh tâm kia nhưng cũng tuyệt đối không thể dưới tình huống mình chiến bại đem mình gả cho người ta được, để hắn muốn làm gì thì làm được!



Nói như vậy, sau này mình phải như thế nào mới ngẩng đầu lên làm người được đây?



Trong bụng càng gấp, tâm tư càng loạn, chiêu thức tự nhiên càng tán loạn, Sở Dương tự giác nắm chắc phần thắng càng thêm dương dương đắc ý, thừa thắng xông lên cười hắc hắc nói: "Đại tỷ, nhận thua đi, mau nhận thua đi..."



Tử Tà Tình trong bụng gấp gáp đột mà linh cơ vừa động, nhất thời nổi lên 1 chủ ý.



Sở Dương đắc chí vừa lòng một quyền đánh tới, mục tiêu chính là mũi Tử Tà Tình, dựa theo võ lý thông thường, Tử Tà Tình không nghi ngờ chút nào nhất định là sẽ tránh né.



Nhưng lần này, Tử Tà Tình khi nắm đấm của Sở Dương sắp đánh lên mặt mình thì đột nhiên thật giống như sợ ngây người sửng sốt bất động hoàn toàn không có ý né tránh.



Sở Dương thấy thể thì sợ hết hồn: y theo thực lực của hai bên mà nói, mình lần này khẳng định là đánh không tới được mặt Tử Tà Tình, lòng dạ biết rõ nên tự nhiên là cũng không có lưu lại lực nhưng phải là Tử Tà Tình chính xác và nhanh chóng tránh ra. Bằng không mà nói... Sở Dương rất rõ ràng biết được một quyền này của mình lực đạo có bao nhiêu; nếu thật sự đập lên, mũi Tử Tà Tình sẽ bị nghiền nát.



Mặc dù mình có Cửu Trọng Đan nơi tay, lập tức có thể trị lành cho nàng nhưng... mỹ nhân như thế há có thể khinh mạn được?



Sở Dương vội vàng thu tay lại, đem nắm đấm ra sức thu hồi!



Sở Dương trước mắt mặc dù đã tấn vị Thánh Nhân tầng thứ, thực lực sâu xa hơn trước kia nhiều lần nhưng thủy chung là mới sơ bước lên con đường mới, đối với lực lượng của bản thân sự vận dụng chưa đến mức tùy tâm, tuỳ thích. Đã ra chiêu thì khó thu về, giờ phút này một chiêu mới ra lại phải mãnh lực thu hồi, bản thân phải thừa nhận phản lực gấp hai trở lên, đây cũng chính là do Sở Dương nội tình thâm hậu, hơn xa Thánh Nhân sơ cấp cường giả tầm thường mà vẫn luống cuống tay chân, ngũ tạng sôi trào.



Hết lần này tới lần khác vào thời khắc này. Tử Tà Tình xuất thủ!



Thừa dịp Sở Dương luống cuống tay chân mà mưu lợi, một quyền nện ở trên bả vai Sở Dương, thân thể Sở Dương lảo đảo rồi ngay sau đó lại bị liên tục bảy tám cước đá lên trên người, Sở Dương luống cuống tay chân miễn cưỡng ứng phó mà vội vàng bổ nhào lộn ra ngoài.



Đang muốn tức giận, lại nghe đối diện Tử Tà Tình nói: "Không nên nhường nhịn, mới vừa rồi là ta phân tâm, đấu lại đi." Rồi lại chủ động xuất kích mà đến.



Sở Dương ngẩn ra: phân tâm? Thiệt hay giả a?
Chuyên này cũng chỉ có thể từ từ tính toán, đợi ngày sau...



Chuyên không thể làm được, hắn vội vàng vận công khôi phục vết thương trên mặt. Sở Dương vô tinh đả thải ngồi xuống đất trầm mặt không nhúc nhích.



"Ai nha, còn tức giận hả?" Tử Tà Tình chém xéo mặt nhìn hắn. trong giọng nói có chút ý tứ cẩn thận từng li từng tí.*



"Không có, ta nào có dễ giận như vậy." Sở Dương ngoài miệng nói không tức giận mà len lén phiên cá bạch nhãn, thầm nghĩ ta không tức giận mới là lạ.



"Hừ!" Tử Tà Tỉnh thấy thể cũng liếc mắt nói.



Tên khốn này, chân chính khốn nạn, căn bản là không hiểu được tâm tư nữ nhi gia, ngươi vừa đến, xa cách nhau nhiều năm như vậy hôm nay lần đầu tiên gặp mặt, không nói giọng ôn tồn, không tâm sự ly biệt mà lại đã nghĩ đến việc trực tiếp như vậy như vậy đúng là?



Trên đời này, nào có chuyện tiện nghi như vậy chứ?



Nếu thằng này sử dụng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ ta mấy ngày, cách một thời gian ngắn giảm xóc, bổn cô nương nói không chừng còn có thể trước bắt tội, sau đó lại thả, ỡm ờ, khó không thể lại có thể để cho ngươi được như mong muốn...



Nhưng ngươi lại đòi đánh, muốn cứng rắn thượng cung...



Thật cho là lão nương không có tỳ khí sao? Sở Dương, ngươi sau này muốn chinh phục ta, cứ sử ra bản lành thật sự của ngươi đi!



Sở Dương tuyệt đối không nghĩ tới, mình nhất thời vọng động lại đưa đến nghiêm trọng hậu quả như thể, nếu hắn biết giờ được giờ khắc này trong lòng Tử Tà Tỉnh đang suy nghĩ gì thì tuyệt đối ảo não đến ngất đi.



Cho nên, người nàỵ dường như thật không phải là cái gì tình trường thánh thủ, ngàn vạn lần không nên bị ta thổi mông ngựa, cho là có thể không làm mà có lợi, làm trò cười cho người trong nghề!



Nếu tạm thời không có cách nào khác được như ý thì cũng chỉ đành trước tiên nói chuyện chánh sự.



"Tử đại tỷ, tu vi của ngươi tấn chức làm sao lại nhanh như vậy?" Sở Dương hỏi nói: "Ta đây là thành tâm thỉnh giáo, tu vi của ta tấn chức mặc dù so sánh với ngươi nhanh hơn, nhưng ngươi không biết ta trong khoảng thời gian này đã trải qua bao nhiêu đau khổ, xảy ra bao nhiêu chuyên cơ hồ chấn động cả Cửu Trọng Thiên Khuyết, tóm lại chính là luân phiên gặp kỳ ngộ. Ngoài ra còn có Cửu Kiếp Không Gian với khổng lồ tài nguyên mới có thể đề cao đến trình độ như vậy, cho nên tu vi của ta hôm nay tám chín phần mười cũng là do được ngoại lực thúc dục hóa, song ngươi lại âm thầm lên cấp như vậy cũng là do tu luyện mà được, ta cảm thấy có chút... Không hợp với lẽ thường."