Ngươi Là Yêu Quái Của Ta
Chương 12 : Vi Vô Trường Du (Hoàn)
Ngày đăng: 20:51 21/04/20
“Ai da, lại thêm một tên rác rưởi nữa này.”
Quỷ sai nhìn trẫm rồi thở dài một tiếng. Trẫm có chút bực bội, cái tên sắp phải xuống núi đao hay nhảy vào chảo dầu rõ ràng là trẫm, sao tên đó nhìn còn rầu rĩ hơn cả trẫm nữa vậy.
Trẫm hoà nhã hỏi hắn: “Trẫm sắp vào tầng mấy vậy?”
Mã Diện rung rung sợi xích đang buộc trẫm, nói: “Không lẽ thực sự chẳng còn chỗ trống nào ư?”
Quỷ sai lại thở dài thổn thức, đáp: “Còn hỏi nữa ư, nhân gian loạn thế, những tên rác rưởi xuất hiện khắp nơi, hiện giờ đã chất đống thành hai tầng ở Huyết Trì rồi kìa.”
Trẫm giả mù sa mưa hỏi: “Trẫm chất ở tầng thứ ba cũng được đấy.” Nhưng trong lòng lại vui mừng khôn xiết. Kỳ thực trẫm chẳng cảm thấy bản thân đã phạm phải lỗi gì to tát, chỉ là một phút nghĩ không thông, một bước đi lạc lối. Nhìn tình hình này, nói không chừng không thể vào địa phủ mà bị phạt đi vào đường súc sinh làm rắn trùng chuột kiến gì đó. Luân hồi vài kiếp thì có thể trở lại làm người lần nữa, tiếp tục là một trang hảo hán rồi…
Hoặc có khi, lúc đó vẫn còn duyên phận, đương bôn ba cuộn trào nơi hồng trần lại có thể gặp lại Dao Dung lần nữa.
Trẫm nhất thời ngẩn ngơ, nghe thấy tên Mã Diện nói: “Ầy! Nghiệt hồn, chỉ vì chấp niệm mà ngươi đã phạm phải tội rất lớn, đứng trước cửa địa phủ rồi còn không chịu ăn năn à?”
Trẫm đáp: “Có lòng muốn ăn năn nhưng không thể vong tình.”
Lời nói này là thật lòng. Lúc này trẫm rất hối hận, kỳ thực trẫm không muốn mọi chuyện thành ra kết quả này. Chỉ có thể nói, tất cả đều do số mệnh, chính số mệnh đã khiến chúng ta phạm phải lỗi lầm.
Lúc trẫm còn sống là quốc vương của Hử Quốc. So với các nước trong thiên hạ, Hử Quốc của ta biên giới rộng, binh mã nhiều, trẫm thân là quốc chủ, mọi chuyện đều trôi chảy như ý nhưng chỉ có một thứ không toại nguyện.
Đàn bà con gái của Hử Quốc ta không xinh đẹp.
Mỗi ngày trẫm đều rất buồn bực. Hử Quốc ta đất đai rộng lớn là thế, sông ngòi đẹp đẽ là thế, nhưng sao lại không thể sản sinh ra một nữ tử tú lệ cơ chứ? Hậu cung của trẫm là tập hợp những người đẹp nhất của nước, nhưng khi màn đêm buông xuống trẫm lại chẳng thiết tha gì việc đặt chân vào hậu cung. Dưới ánh đèn bàng bạc, trong trướng màn gấm lụa, từng người một đều giống y như bánh mứt hồng đặc sản của nước ta, vừa đen vừa tròn, vừa tròn lại vừa đen, trét phấn lên một cái thì vừa hay như bột trắng phủ trên bánh mứt hồng.
Trẫm bị bắt ép phải làm một hoàng đế cần chính, hàng đêm phải phê sổ con trong Ngự thư phòng, hết xem tấu chương lại luận bàn chính sự với Thừa tướng. Dưới ánh đèn tịch mịch một trái tim cô đơn đang chịu dày vò xiết bao.
Có thể đoán được, khi trẫm được mời đến Yến Quốc, lúc nhìn thấy người được xưng tụng là đệ nhất mỹ nữ trong thiên hạ, tam công chúa Dao Dung, trong Ngự hoa viên ở hoàng cung Yến Quốc, trẫm đã rung động và xao xuyến thế nào.
Trẫm không biết một kẻ chưa từng ăn qua miếng thịt khi sắp chết đói mà nhìn thấy con lợn sữa hun khói thì sẽ có tâm trạng gì, nhưng trẫm nghĩ, có lẽ cũng giống như tâm tình của trẫm vào giờ phút đó vậy.
Trẫm lao thẳng về phía trước, cầm lấy bàn tay mềm mại của nàng ấy, khẩn thiết kêu nàng cùng trẫm trở về Hử Quốc. Trong hậu cung của trẫm, hoàng hậu và các phi tần đều có liên quan đến thế lực các phương. Ngay từ đầu, chỉ có thể phong cho nàng ấy một chức tần, nhưng trẫm sẽ cưng chiều nàng, yêu thương nàng, một mình che chở cho nàng, thật từ từ thật chậm rãi, quét sạch cái đám bánh mứt đó đi, sau đó để nàng làm hoàng hậu và sống răng long đầu bạc với trẫm.
Lúc đó trẫm kích động quá nên đâm ra hơi manh động, quên mất hành động này đối với một cô gái chưa xuất giá mà nói là mạo phạm gì đấy.
Trong tiếng ầm ĩ sợ hãi của đám cung nữ, Dao Dung mặt trắng bệch, hai hốc mắt phiếm hồng, rút bàn tay nhỏ ra khỏi tay trẫm, bốp, giáng vào mặt trẫm cái tát nổ đom đóm khó quên trong đời.
“Cút!”
Yến thượng đền bù cho trẫm hai cái sọt thì không nói, còn bắt Dao Dung phải xin lỗi trẫm. Lúc đó trẫm đã tỉnh táo lại, bèn chân thành nói: “Là lỗi của trẫm, trẫm phải nhận lỗi với công chúa mới phải.”
Sau khi trẫm về nước, đã cho rút lui hết binh lính ở biên giới Yến quốc, còn đốp chát lại lời mắng mỏ của Thừa tướng, tặng hai toà thành trì làm sính lễ, muốn cầu thân với Yến thượng. Dĩ nhiên Yến thượng đồng ý. Trẫm vui mừng vô cùng, cho sửa sang lại cung điện, giăng đèn kết hoa, chuẩn bị nghênh đón tân phi.
Nhưng không ngờ rằng, kiệu hoa của Dao Dung đã đến biên giới nước Hử nhưng người trong kiệu lại không thấy đâu.
Tên hoàng tử Ngu quốc Ngu Doãn, tên công tử bột yếu đuối đó đã bắt cóc Dao Dung đi rồi.
Trẫm tất nhiên vô cùng tức giận, tiếp theo làm cái việc mà bất cứ thằng đàn ông nào cũng làm: Mang theo mấy chục vạn binh mã, đến Ngu quốc cướp lại Dao Dung của trẫm.
Không ngờ rằng, huynh trưởng của Ngu Doãn là Ngu đế lại là con rùa rụt cổ. Lúc Quân binh của trẫm còn cách biên giới của Ngu quốc khoảng chừng trăm dặm thì hắn lại rót cho Ngu Doãn ly rượu độc, sau đó kéo xác Ngu Doãn, trói Dao Dung lại, cầu hoà với trẫm.
Dao Dung đứng trên tường thành, nhìn xuống trẫm bên dưới thành, đột nhiên mỉm cười. Tựa như đoá hoa màu đỏ bừng nở nơi núi cao lạnh lẽo tuyết phủ trắng xoá ở cực Bắc của Hử quốc, đẹp đẽ nhưng lạnh giá vô cùng.
Nàng nói với ta: “Hử Hoàn, đồ lang sói nhà ngươi đã chia rẽ ta và Doãn lang, ta không nguyền rủa ngươi, càng không hận ngươi, ta chỉ chúc ngươi đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không có nhân duyên, cho dù có hoá thành tro bụi cũng không ai yêu thương ngươi.”
Cứ như thế trẫm đứng nhìn nàng rơi xuống từ trường thành, giống như một cánh bướm.
Mặt đất đỏ màu máu.
Lúc đó, trẫm mới biết rằng, trẫm sai rồi.
Trẫm chỉ biết bản thân mình yêu Dao Dung, nhưng chưa từng hỏi qua nàng có yêu trẫm hay không.
Nhưng trẫm chưa từng muốn mọi chuyện sẽ biến thành thế này, thật đấy.
Dao Dung chết rồi, lòng trẫm dường như cũng đã chết theo. Trên đường trở về nước, gặp phải mai phục của quân địch nước Tống, một mũi tên lạnh lẽo xuyên thẳng qua ngực trẫm.
Trẫm đã đến âm tào địa phủ như thế đấy.
Trẫm không hỏi Dao Dung và Ngu Doãn đang ở đâu, trẫm không có quyền hỏi, trẫm nguyện chấp nhận những hình phạt đáng phải nhận từ những lỗi lầm trẫm đã gây ra.
Quỷ sai lật sổ ra, xem xét trẫm: “Nhìn dáng vẻ thì ngươi đã thật sự hối hận rồi. Kỳ thực địa phủ có mười tám tầng, không chỉ là để phạt, mà còn để ăn năn. Nhưng ngươi đã gây ra những tội này, cho dù có hối hận cũng phải bù đắp nữa.”
Trẫm nói: “Nếu như Huyết Trì đã đầy rồi thì trẫm có thể đến chỗ chảo dầu vậy.”
Quỷ sai xua xua tay: “Trước mắt chỗ địa phủ thực sự quá đông rồi, nhưng có hai biện pháp. Một, chính là ngươi tạm thời đi đến chỗ Huyết Trì hoặc chảo dầu chờ ở đấy. Đợi mấy trăm năm sau, khi mấy tầng khác đã bớt người rồi thì ngươi đi nhận hình phạt chính. Nhưng mà, ngươi đã có lòng ăn năn rồi…lại phải chịu tội mấy trăm năm…thì không thể thể hiện tính khuyến thiện của địa phủ chúng ta…cho nên ta khuyên ngươi nên chọn cách thứ hai.”
Trẫm lập tức nói: “Vậy trẫm chọn cách thứ hai.”
Chương 2
Trẫm bước lên cầu Nại Hà, bước từng bước đến đài Luân Hồi.
Cách thứ hai mà quỷ sai nói đối với trẫm thực sự tiện lợi đến khác thường. Chỉ cần mang theo ký ức của kiếp này, luân hồi ba kiếp, mỗi kiếp đều đầu thai quanh Dao Dung và Ngu Doãn, tác thành nhân duyên cho bọn họ.
“Ngươi vì tình chướng mà huỷ hoại nhân duyên của người ta, tạo thành tội lớn, cần phải dùng nhân duyên để cứu chữa lại. Đôi nam nữ đó có duyên phận nhiều kiếp nhưng vì một vài nguyên do, mỗi kiếp đều phải gặp nhiều kiếp nạn. Ngươi thay bọn họ chống đỡ những kiếp nạn đó, thành toàn duyên phận, tu ba kiếp công đức, trong ba kiếp này, ngươi không được chết yên lành. Ứng với lời nguyền của cô ta trước khi chết, hoá giải oán khí của cô ta, sau ba kiếp tội nghiệt sẽ được tẩy sạch.”
Đơn giản như vậy ư?
Quỷ sai đứng bên cạnh đài Luân Hồi, lắc đầu nói: “Mang trí nhớ của kiếp trước bước vào Luân Hồi không đơn giản vậy đâu.”
Phải, trẫm biết chứ, trong lòng trẫm vẫn còn tình yêu dành cho Dao Dung nhưng trẫm phải tác thành nàng với Ngu Doãn. Mở to hai mắt nhìn bọn họ ân ân ái ái. Việc này cũng như một kiểu tra tấn khổ hình.
“Trẫm sẽ làm chủ tốt ba kiếp này.”
Quỷ sai bảo: “Kiếp sau ngươi cũng không phải là hoàng đế nữa rồi, ngưng ngay việc xưng trẫm đi, mau đi đi.”
Một cú đẩy khiến trẫm….khiến ta rơi vào đài Luân Hồi.
“Trương huynh, lại phiền huynh chăm sóc rồi.” Khuôn mặt hắn tràn đầy cảm kích, chắp tay với ta.
Ta cười nhàn nhạt với Ngu Doãn, à không, kiếp này phải gọi hắn là Lý Tụ mà nói: “Khách sáo gì chứ, huynh tôi đã là đồng môn thì vốn phải nên chăm sóc lẫn nhau chứ.”
Lý Tụ cầm tiền ăn tháng này của ta lên, gương mặt vui vẻ mà rảo bước nhanh. Ta biết, hắn nhất định là đi đến sạp nhỏ của Mã đại nương ở đầu đường mua cái đồng tâm kết, nhét lá thư vào đó rồi nhờ tiểu nha hoàn chuyển cho Dao Dung.
Lòng ta vốn chỉ nên có sự hối hận, nhưng ân ẩn đâu đó lại âm ỉ sự thổn thức.
Ta vốn cho rằng, người ta bù đắp chủ yếu là Dao Dung nhưng không ngờ rằng, sau khi ta sinh ra ở nhà địa chủ thuộc Hương Ca Lạp, phát hiện Ngô Doãn sinh ra ở nhà Lý tá điền sát bên vách, còn Dao Dung thì chẳng thấy bóng dáng đâu.
Ta chỉ có thể bù đắp cho Ngô Doãn trước. Từ bé đã chia cho hắn nửa quả táo, bắt dế cho hắn, lúc đánh nhau đỡ quyền cho hắn, khi leo cây thì làm bàn đạp cho hắn, còn giúp hắn đóng học phí, rồi học cùng với hắn, cổ vũ hắn phấn đấu vươn lên, vào kinh khảo thí, đứng trên người khác…
Ta có cảm giác rằng, Dao Dung nhất định đang ở kinh thành.
Thật khó khăn ta và Lý Tụ mới có chân ở vị trí cuối danh sách thi tuyển, như thế chúng ta có thể vào kinh thi trạng nguyên rồi. Lúc cùng với mấy sĩ tử khác rình coi bữa tiệc ngoài hoa viên của các gia đình quan lại giàu có, quả nhiên ta đã nhìn thấy Dao Dung.
Dung mạo của nàng đã thay đổi nhưng có một điều vẫn giống như xưa, chính là người tuyệt sắc nhất trong đám nữ tử đó. Khí chất đó bất luận thế nào ta cũng không thể nhận nhầm được.
Lòng ta náo động cuộn trào, nhưng ta buộc phải kìm nén xuống, kéo kéo tay áo của Lý Tụ bên cạnh, chỉ hắn nhìn về phía Dao Dung. “Lý huynh, bên kia có tuyệt sắc giai nhân kìa.”
Lý Tụ nhìn thấy Dao Dung, lập tức hai mắt ngây dại. Vừa hay lúc đó một con bướm bay qua trước mặt Dao Dung, ánh mắt nàng đuổi theo con bướm, thế là nhìn thấy đám bọn ta đu ở bức tường. Ta nhẫn nhịn rụt đầu nhảy xuống bức tường, để Lý Tụ và Dao Dung hai người bọn họ tha hồ đắm đuối bốn mắt nhìn nhau.
Lý Tụ và Dao Dung ngay từ ánh nhìn đầu tiên đã nảy sinh tình cảm. Ta đã đi nghe ngóng, biết rằng ở kiếp này Dao Dung là thiên kim của nhà Lễ bộ Thượng thư, tên gọi Nhu Nhu. Ta nói cho Lý Tụ biết chuyện này, hy sinh nhan sắc câu dẫn nha hoàn nhà Thượng thư, bảo cô ta giúp Lý Tụ và Nhu Nhu trao đổi thư tình.
Lý Tụ viết thơ cho Nhu Nhu, lúc bí ý thì ta viết thay cho hắn. Ta vô cùng cẩn thận, từng con chữ trên tờ giấy đều ngập ngàn nỗi nhớ nhung của ta. Ta tự nói với mình, ngươi chỉ là đang bù đắp mà thôi.
Lý Tụ muốn mua tín vật tặng cho Nhu Nhu. Lúc hắn không có tiền, cũng chính ta là người cho hắn mượn.
Mượn đến nỗi ta phải ngồi húp cháo loãng.
Ta bưng bát cháo nhỏ lên, đột nhiên cảm thấy linh hồn được gột rửa đến biến ảo khôn lường. Ta ngộ ra rồi, do kiếp trước ta quá cố chấp, yêu một người không có nghĩa là phải ở bên cạnh nàng ấy, thành toàn cho nàng ấy và người nàng ấy thực sự yêu cũng là một niềm hạnh phúc.
Bát cháu đã nguội lạnh, cho vào trong miệng, rét buốt vô cùng.
Nàng ấy biết rồi, nàng ấy biết rồi, vậy sao lại…
Viền mắt của Tri Liên khẽ đỏ: “Con cảm thấy, sư thúc à, kỳ thực từ kiếp đầu tiên Dao Dung đã yêu người rồi…”
“Cô ấy yêu người nhưng lại không dám thừa nhận nên đã chọn cách trốn tránh. Nhưng trong mắt người chỉ nhìn thấy những chuyện mà người muốn thấy. Hai con người cùng phạm phải sai lầm, đem mọi chuyện đẩy xa đến mức không thể vãn hồi.”
“Kiếp thứ hai, Nhu Nhu trong hoa viên, lần đầu tiên nhìn thấy là người đứng ở đầu tường, nhưng người lại đẩy cô ấy cho người khác. Cô ấy quen với Lý Tụ, chỉ bởi vì thỉnh thoảng có thể đọc được thư mà người viết thay cho y ta. Cô ấy và Lý Tụ cùng chạy trốn cũng là bởi vì muốn gặp được người.”
“Kiếp trước, người và Thiên Tuyết Linh gặp nhau quá muộn màng, chỉ nhìn thấy một lần cũng chỉ xem như một lần mà thôi. Cô ấy làm sao mà không yêu người đã dùng mạng của mình để cứu mạng của cô ấy.”
“Còn kiếp này, lần đầu tiên con đứng ở điện Sư Tổ, lúc nhìn thấy sư thúc con đã biết ngay, con đã thích người rồi. Bất luận là Dao Dung, Hứa Nhu Nhu, Thiên Tuyết Linh hay là Tri Liên, một kiếp một đời của những người này, đời đời kiếp kiếp, trong lòng chỉ có duy nhất một người đàn ông.”
Tri Liên nhìn thẳng vào hai mắt của ta: “Đó chính là người, sư thúc. Vấn Hạo.”
Ta quay lại nhìn nàng, đột nhiên một cảm giác hư ảo vụn vỡ trỗi dậy trong lòng.
Vũ trụ vạn vật, trong chớp mắt liền sụp đổ trong thinh lặng.
Cùng với sự sụp đổ đó, còn có tâm của ta…
Tựa như một đầm nước đã khô cạn, lại giống như ngọn núi đã tan hết tuyết nhưng lại không thể mọc nổi cọng cỏ nào. Một bãi hoang vắng, một sự trơ trụi, không có gì cả.
Ta cứ nhìn Tri Liên, đột nhiên có chút hốt hoảng.
Tại sao ta lại ở chỗ này? Tại sao ta lại không có lấy một chút vui buồn, tại sao ta cứ mãi nhìn nàng mà một chút xáo động cũng không có.
Tại sao… Trong nháy mắt, ta bỗng nhận ra, hoá ra cảm giác của mình đối với nàng, chỉ là hư không.
Ta không tìm thấy chút si mê nào với Tri Liên. Ta không cảm thấy nỗi đau nhiều kiếp của mình. Không cam lòng, không rối rắm, không hối hận.
Chẳng có gì cả… Chút cố chấp trong chốc lát cũng vỡ vụn, mọi thứ hoá rỗng không.
“Ngươi đã ngộ ra chưa?” Từ trên trời một âm thanh vọng xuống.
Ta ngơ ngác quay đầu, cách hồng trần mười trượng trên cao, y khẽ cười với ta, biến hoá huyền ảo ra rất nhiều hư ảnh. Vấn Khung, Thúc Uyên, Châu Tuyển, Bạch Dung.
Y phất tay một cái, tất cả hư ảnh đều vỡ vụn.
“Ngộ rồi thì tỉnh lại đi, Trường Du.”
Hết thảy đều nhòa tan, ta trở mình tỉnh dậy, đã thấy bản thân nơi trời cao.
Mây trôi như lụa trải dưới gót chân. Dưới làn mây là hồng trần nhân gian.
Đúng vậy, ta không phải là Hử Hoàn quốc vương của Hử quốc, cũng không phải là Trương Mịch hay Thu Nặc, càng không phải là đạo sĩ Vấn Hạo của Thanh Loan sơn. Ta chính là Quảng Vân Tử Trường Du của Khung Hàn sơn.
Trên đỉnh Khung Hàn, trong tiểu đình của hoa viên cung Vô Vi, trà mới vừa pha xong, ta còn một ván cờ vẫn chưa đánh xong.
Chương 6
Ta một mình sống trong cung Vô Vi, cũng không biết đã được bao nhiêu năm rồi.
Đạo ta tu được gọi là đạo vô vi, đất trời khắp thế, khung vũ thái hư, tự có quy luật. Tuỳ tâm, tuỳ tính, vô vi, mới thật là hư. Không tức là có, vận vật là ta, ta là vạn vật.
Tiên pháp này càng tu luyện tỉnh ngộ thâm sâu ta càng trở nên trống rỗng nhạt nhẽo. Rồi một ngày, không biết vì sao, trong lòng lại bật ra một suy nghĩ. Ta xin tiên hữu một chút hoa để trồng, đem gieo vào trong vườn hoa.
Vốn ta chỉ cần dùng một ít tiên pháp liền có thể làm nó phát triển nở hoa, nhưng ta lại không làm thế, mà lại trồng theo cách của phàm nhân. Làm xốp đất, gieo hạt, tưới nước, ngắm nó tự mình nảy mầm, tự mình lớn lên, cho đến khi cành lá sum suê, kết nụ nở hoa.
Hoa đó rất thơm. Ta cảm thấy, so với những loài hoa khác trong vườn thì nó thơm hơn cả. Trong mùi hương, còn có thứ gì đó rất đặc biệt.
Ta không muốn thưởng thức một mình nên bèn hẹn với Thái Thường tiên quân cùng nhau ngắm hoa thưởng trà. Trà sắp pha xong, ván cờ đang chơi dở, bỗng có một con bướm bay vào trong hoa viên.
Bướm lượn lờ trong bụi hoa của ta một lúc lâu, rồi lại bay đến bên ta, quấn quít không chịu rời, cuối cùng đậu trên ống tay áo của ta.
Ta có chút buồn cười.
Con bướm này từ đâu bay đến? Nó là bị hương hoa dụ đến, vậy tại sao lại chần chừ bên người ta?
Là vì trên người ta đã nhiễm hương hoa? Hay là vì bị tiên khí của ta hấp dẫn?
Vậy thì giờ khắc này đây, rốt cuộc nó là vì hoa, hay là vì ta?
Hay là mới nãy vì hoa, giờ lại vì ta?
Nếu như là ta của hiện tại, tuyệt đối sẽ không nghĩ những chuyện như thế này. Nghĩ đến mấy chuyện này, ngoại trừ khiến bản thân trở nên ngu ngốc ra thì chẳng có bất cứ tác dụng nào cả.
Nhưng ta của khi đó lại chẳng rõ đạo lý này. Ta càng nghĩ càng rối, càng rối lại càng nghĩ.
Đạo tâm mấy ngàn năm lại vì một luống hoa, một con bướm mà dao động.
Ta nghĩ, chẳng lẽ con bướm này đã lưu luyến bản quân rồi sao?
Thế rốt cuộc là nó lưu luyến bản quân, hay lưu luyến đoá hoa?
Tình niệm vừa động, tiên pháp trên người ta bắt đầu tan biến một cách nhanh chóng.
Thái Thường nói: “Trường Du, đạo tâm của ngươi bị phá rồi, tâm ngươi đã ngập tràn hoang mang, vậy thì xuống phàm trần tìm đáp án đi.”
Bốn kiếp luân hồi, đều vì muốn hiểu.
Ta xuống phàm trần, trở thành Hử Hoàn quốc vương của Hử quốc, luống hoa kia biến thành hoàng tử Ngu Doãn của Ngu quốc, còn con bướm làm dao động đạo tâm ta lại gửi hồn sang Yến quốc, trở thành tam công chúa Dao Dung.
Ta nhung nhớ Dao Dung, Dao Dung lại đi với Ngu Doãn, cuối cùng vì ta mà cả hai chết thảm.
Và sau đó là màn chuộc tội hay có ở địa phủ. Luân hồi ba kiếp, ta đã bỏ xuống được dục vọng, bỏ xuống cái gọi là chấp niệm. Vào kiếp cuối cùng, cái cần phải tỉnh ngộ chính là tình.
“Quả nhiên, đến cuối cùng, tiên quân vẫn là vô tình.” Con bướm giang cánh bay đến trước mặt ta, hoá thành một thiếu nữ, gương mặt đẫm lệ trong suốt, nhưng lại mang hình dáng của kiếp cuối cùng, là Tri Liên.
Ta im lặng không nói gì. Ở kiếp đầu tiên, ta quả thật có tình cảm với Dao Dung, lòng rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên, tựa như, lúc con bướm rơi xuống tay áo ta, trong tích tắc đó lòng đã động.
Nhưng những kiếp sau kia lại là vì chấp niệm, vì quyến luyến, vì cảm giác tiếc nuối không có được, mà cũng vì sám hối và bù đắp.
Sau mấy trăm năm, khi ta sắp chuộc lại được lỗi lầm, lúc đối mặt với Tri Liên mới phát hiện ra, khoảnh khắc đó, bất quá khoảnh khắc đó sớm đã tan theo mây khói rồi.
“Có lẽ bản quân vẫn như xưa, chưa từng hiểu được cái được gọi là tình yêu chân thành là như thế nào.” Ta giơ tay ra, để con bướm đậu trên ngón tay mình, “Cho nên, ngay lập tức liền vụt tắt, chỉ là ta không xứng để tiếp tục mối duyên với ngươi.”
“Có lẽ người nói đúng, tiên quân.” Nàng nhẹ nhàng vỗ hai cái cánh, “Nhưng tôi biết trên đời này nhất định có tình, cho nên, tôi vẫn phải xuống phàm gian, tôi nhất định sẽ tìm thấy.”
Ta rũ tay xuống, nhìn con bướm một lần nữa bay vào mây xuống hồng trần. Trước mắt tựa như lại hiện lên hình dáng của Dao Dung. Lần đầu tiên ta gặp nàng, vẻ sửng sốt của nàng. Nàng ở trên tường thành, nụ cười đoạn tuyệt dành cho ta. Lúc nàng là Hứa Nhu Nhu, ánh mắt lần đầu tiên gặp nhau ở trong hoa viên. Khi nàng là Thiên Tuyết Linh, dáng vẻ rũ mi nói với ta lời cám ơn. Và còn cả một Tri Liên với ánh mắt đơn thuần bướng bỉnh. Nàng nói, sư thúc, con thích người.
Cho dù là vì hương hoa nhiễm trên tay áo đã dẫn dắt đến phút giây quyến luyến ấy, thì vẫn đẹp đẽ vô cùng.
Nhưng cuối cùng ta đã không xuống phàm trần, tiếp tục luân hồi, hoá thành một thiếu niên bình thường, cùng nàng gặp gỡ giữa mùa hoa xuân, để nhìn xem trong kiếp đó khi đã vứt bỏ hết tất thảy liệu có thể có được một tình yêu chân thành hay không.
Ta chỉ nhìn nàng bước đi thật xa, vì một chút cố chấp, rơi xuống phàm trần.
Trà vừa hay đã ngấm, ta bỏ quân cờ trong tay xuống: “Ván này ta thua rồi.”
Thái Thường thu cờ trên bàn, khẽ nhíu mày: “Một ván nữa chứ? Lần này cho ngươi đi quân đen.”
Ta cười cười, gật đầu: “Được.”
Một cánh hoa rơi vào trong tách trà cạnh tay ta, làm nước lay động, phản chiếu cảnh tượng nơi trần gian.
Dưới tán hoa đào đầu tiên của mùa xuân, một thiếu nữ chừng mười ba mười bốn tuổi quay người lại, trông thấy một thiếu niên tay cầm thư quyển đứng ngẩn người cạnh cây đào…
Hết
Đời người bốn kiếp, hỉ lạc ái nộ, hóa ra chỉ là từ một phút giây động tâm mà ra.
Người đuổi ta, ta theo người, quanh đi quẩn lại, đều vì một chút duyên vô tình vương phải.