Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Chương 303 :
Ngày đăng: 18:41 19/04/20
Nụ hôn này cùng với nụ hôn ở trang viên trà hoa hồng không giống nhau, nếu như nói nụ hôn kia dịu dàng giống như gió xuân nắng ấm, thì nụ hôn hiện tại này vừa mang theo cái nóng của mùa hè nhưng lại khiến cho cô như đang ở trời đông giá rét lạnh lùng. Cô không thích anh bá đạo chinh phục như vậy, không thích anh muốn làm gì thì làm không để ý tới cảm nhận của cô.
Điều này làm cô lại thấy mình như biến thành cô gái năm năm trước, người phụ nữ ngốc nghếch khờ khạo trong hôn nhân, ngây ngô lừa gạt chính mình.
“Thân Tống Hạo!” Cô vô lực mở miệng nói, mà anh thế nhưng lại giống như không chế không nổi, đưa tay vào vạt áo cô thăm dò. Cách một lớp áo lông cừu thật mỏng, khớp xương tay anh rõ ràng mà có lực, bàn tay to lớn dọc theo đường cong mỏng manh của cô đi dần lên. Thân thể cô vốn đang lạnh nhưng tay anh đi qua nơi nào, nơi đó dần dần như có tia lửa.
Thời gian năm năm đã cắt hết chờ đợi đối với anh, chặt đứt tin tưởng vào tình yêu , tâm tư, tuy nhiên vẫn không thể chặt đứt tính quật cường, tự ái của cô.
“Đủ rồi, Thân Tống Hạo!” Cô sợ đánh động đến Noãn Noãn nhưng vẫn cảm thấy khuất nhục, không nhịn được mở miệng gầm nhẹ.
“Không đủ, vĩnh viễn không đủ, Nhan Nhan, em cũng biết năm năm này anh suy nghị rất nhiều về em, Nhan Nhan, tha thứ cho anh, chúng ta lần nữa bắt đầu lại có được không?” Anh ôm chặt cô hơn, không muốn buông ra, bàn tay nóng bỏng của anh chợt thâm nhập vào áo trong của cô, tiếp xúc này làm hai người run lên một thoáng.
“Thân Tống Hạo, chuyện cho tới bây giờ, anh vẫn muốn sử dụng sức mạnh như vậy áp bức tôi sao?” Cô đau lòng thất vọng lại càng tức giận, tức giận mình không nhớ kinh nghiệm đau thương trước đây, lại tin tưởng anh đã thay đổi, căn bản anh vẫn coi trời bằng vung, Thân Tống Hạo anh ta muốn vật gì đó dù cho ở đâu bất luận thế nào rồi cũng sẽ rơi vào tay anh ta.
“Nếu như anh vẫn yếu đuối ở một chỗ chờ đợi em, thì không phải cuối cùng trơ mắt nhìn em đi theo người khác? Nhan Nhan, anh ích kỷ bá đạo, nhưng chẳng qua là vì đứng trước mặt em, người anh yêu, nên anh nghĩ muốn có được em, chẳng lẽ cũng là lỗi sao?” Anh chẳng hiểu tại sao nói, muốn cố gắng biểu hiện tranh thủ tình cảm của cô, nhưng bây giờ anh rất rối loạn, không biết có phải do nụ hôn kia làm bùng cháy lên tất cả cảm xúc trong cơ thể ngủ đông của anh, làm anh tham muốn giữ lấy, anh chỉ muốn cô!
“Nếu như anh nói anh yêu tôi, tại sao không học cách tôn trọng tôi? Nếu anh nói yêu tôi, tại sao không hỏi tôi có tình nguyện hay không tiếp tục bị anh yêu? Nếu như anh yêu tôi, tại sao còn làm chuyện tôi không muốn? Nếu như anh yêu tôi, tại sao anh có thể nhục nhã tôi như vậy, coi tôi giống như người phụ nữ bất kỳ nào đó, tùy ý dễ dãi mà bỡn cợt tôi sao?”
“Được, vậy anh hỏi em, nếu anh có thể tới thăm Noãn Noãn, vậy anh có được gặp lại em nữa không?” Khóe môi anh nở nụ cười nhẹ, cô không thấy bàn tay anh hơi run rẫy đang nắm chặt lại.
Hoan Nhan không trả lời, khiến không khí trong phòng như đông cứng lại.
“Em lại bắt đầu khoảng cách với anh, hận anh, có đúng không?” Anh vẫn đang mĩm cười, nhưng ý cười kia tràn ngập đau đớn. Hận đi nếu em muốn hận, anh thầm nói.
Anh quay sang, khóe môi hơi giật giật: “Hận anh so với cuối cùng quên anh thì tốt hơn, hận anh so với anh không được thấy em thì càng tốt hơn.”
“Thân Tống Hạo, anh điên rồi!” Hoan Nhan cắn răng, khàn khàn cất tiếng nói, vành mắt ửng đỏ, đau xót.
“Phải, anh điên rồi, nếu như anh điên rồi bị bệnh chết, làm Hứa Hoan Nhan em có thể liếc nhìn anh một cái, thấy rõ anh thật lòng bao nhiêu, như vậy anh tình nguyện hiện tại sắp chết, người bệnh kia là anh, anh nguyện chết đi để có thể có được trái tim của em!”
Anh chợt khống chế không được, gầm nhẹ lên, đáy mắt tràn ngập đau thương, tuyệt vọng dâng đầy.