Người Tìm Xác

Chương 779 :

Ngày đăng: 05:44 30/04/20


Chính tôi cũng không chắc chắn tiếp theo Hồ Phàm sẽ làm gì với mình, Mao Khả Ngọc đưa người vào trong, là Hàn Cẩn, lão Tứ và hai tên thuộc hạ cao to.



Tôi không ngờ lão Tứ vậy mà cũng là một tay mở khóa2siêu hạng, anh ta chỉ nạy mấy cái là đã mở được cái khóa sắt hoen rỉ chẳng còn hình dáng gì nữa. Tay bác sĩ trước đó khám cho tôi cũng đi vào, trong hành động của anh ta rất giống một pháp y chuyên5khám nghiệm tử thi.



Giống như lời tôi đã nói trước đó, tay bác sĩ tìm thấy hai đầu đạn nằm dưới bộ hài cốt, mặc dù nó đã bị rỉ đến mức không còn hình dạng ban đầu. Gã kiểm tra xác của Hồ Vũ xong6thì cần thận bọc nó vào trong túi đựng xác, chuẩn bị mang ra ngoài.



Giờ đã tìm được xác của Hồ Vũ, tôi chẳng muốn ở chỗ này thêm một chút nào nữa. Tòa nhà này chứa đầy oán khí, không biết năm đó nơi đây5đã từng có biết bao oan hồn chết oan uổng.



Chúng tôi đi theo đường cũ trở lại mặt đất, cái cơ quan trên tường đã bị lão Tứ dùng đá kẹp lại. Chờ đến khi chúng tôi “quay về nhân gian” thì sắc trời bên ngoài3đã sẩm tối, tôi nhìn quanh, lo lắng cho tình hình của chú họ.



Đương lúc tôi đang sầu lo nhìn về phía bóng tối đằng xa, một họng súng đen ngòm đã chĩa ngay trước mặt mình. Tôi biết ngay cảnh này sẽ xảy ra mà, lừa lọc và giết chóc vốn là phong cách nhất quán trước sau như một của tập đoàn Thái Long, sao Hổ Phàm có thể ngoại lệ chứ?



Tôi nói với vẻ hờ hững: “Sao nào? Ông Hồ, nhanh như vậy mà ông đã lật lọng muốn giết tôi rồi?”



Hổ Phàm mỉm cười: “Không, cậu hiểu lầm rồi, thật ra là tôi muốn cậu đưa ra lựa chọn.”




Đấy đã là lần thứ hai tôi chạy trốn khỏi Hồ Phàm, không biết sau khi họ phát hiện thì có tức đến mức nổ tung không nhỉ? Đằng trước vẫn đang rất hỗn loạn, tôi và chú họ thừa dịp đánh ngã hai thuộc hạ canh gác ở phía sau, rồi lại lại trốn vào trong rừng sâu.



Nhưng lần này hiển nhiên không còn may mắn như lần trước, chúng tôi vừa trốn đi không lâu thì loáng thoáng nghe thấy đằng sau có tiếng người đuổi theo. Nếu giờ chỉ có một mình chủ họ thì chắc chắn chúng sẽ không dễ dàng đuổi kịp chú ấy.



Nhưng bây giờ đang có kẻ vướng víu là tối nên muốn thoát cũng không dễ dàng. Cơn đau phần xương sườn khiến tôi chạy quá chậm, nếu còn tiếp tục như thế này, chẳng mấy chóc chúng tôi sẽ bị đuổi kịp. Không còn cách nào khác, chú họ đành phải đưa tôi chạy vào cái hang động lần trước bị Mao Khả Ngọc tìm được.



Cũng chính bởi vì lúc trước nơi này bị Mao Khả Ngọc phát hiện, cho nên hắn không nghĩ ra chúng tôi sẽ quay trở lại đây! Cái này có thể gọi là “nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất”. Vào hang động, chú họ bảo tôi ở đây và nấp đi, chú ấy sẽ ra ngoài nghĩ cách dụ đám tuy binh kia đi...



Nhìn bóng lưng chú họ rời đi lần nữa, trong tim tôi bỗng nhảy ra một câu hỏi, vì sao ông “chú họ” này lại cứu tôi hết lần này đến lần khác? Nếu như trước kia chú ấy vẫn luôn ở bên cạnh thím họ là vì muốn che giấu thân phận, thế thì chú ấy cần gì phải đối xử tốt với tôi như thế?



Đây là vấn đề mà tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu, có lẽ chỉ có chú ấy mới có thể cho tôi một đáp án chính xác... Ngay tại lúc tôi đang suy nghĩ chuyện của mình thì mấy tiếng súng vang lên khiến tôi sực tỉnh, hỏng bét! Chủ họ gặp nguy hiểm!



Lúc ấy tôi đột nhiên kinh ngạc và phát hiện, có phải tôi đã đặt kỳ vọng quá cao vào chú họ không, chú ấy không phải siêu nhân, càng chẳng phải là thần tiên! Lúc đối mặt với súng đạn thật sự cũng sẽ bị thương... thậm chí là chết!