Nguyên Thuỷ Đại Thiên Tôn

Chương 102 : Tội ác khởi nguyên

Ngày đăng: 16:44 30/04/20


Thanh niên áo bào tro này, hắn một thân bình thường, chỉ có mái tóc kia là một màu trắng toát, thậm chí là lộ ra có chút bạch quang, hắn khuôn mặt kia mặc dù không tính là cái gì mỹ nam giống như Ma La Vô Thiên.



Nhưng là khuôn mặt kia lại làm cho người ta biết đến cảm giác hiền lành vô cùng.



Tựa hồ hắn cả đời không dính một chút khí sát nào. Hắn thậm chí so với một tôn phật từ bi còn muốn từ bi.



Tất nhiên đây chỉ là cảm giác mà thôi.



Thanh niên áo bào tro này chào hỏi xong Doanh Thiên cùng Ma La liền lập tức tiến tới ngồi xuống.



Sau đó Doanh Thiên bật cười mở miệng:"Náo nhiệt a, không nghĩ tới hôm nay có thể thấy người quen".



"Không có gì ngạc nhiên, mấy ngày này ai cũng không chịu ngồi yên". Thanh niên áo bào tro lạnh nhạt nói ra.



"Xem ra lần này Đạo Phần xuất thế, tất sẽ gây nên một trận to lớn thay đổi". Doanh Thiên mỉm cười dạo.



"Không dễ dàng như vậy, không có món đồ kia, tìm đến Đạo Phần cũng là không phải dễ dàng". Thanh niên áo tro nói ra. Nhìn nhìn Doanh Thiên một chút.



"Đừng nhìn ta, hiện tại ta cũng không cầm". Doanh Thiên tất hiểu thanh niên áo tro này ý nghĩ. Cho nên xua tay nói ra.



Doanh Thiên nói ra lời này, bầu không khí có chút chậm lại.



Rốt cuộc, Doanh Thiên vẫn là tiếp tục nói:"Ta nói, các ngươi 2 cái đều đã là lão già bất tử, 1 tên thì chơi tới một bộ tuyệt thế mỹ nam". Vừa nói Doanh Thiên vừa chỉ tới Ma La.



Sau đó lại quay ra thanh niên áo tro nói ra:"Còn ngươi, xưng lên tội ác khởi nguyên, chấp chưởng Địa Ngục, thế mà khoác lên một bộ hiền lành, ta thấy Như Lai một bộ từ bi kia so với ngươi còn muốn kém".



Đúng thế, thanh niên áo tro này, hắn chính là được xưng lên tội ác khởi nguyên, hắn là chủ nhân 18 tầng Địa Ngục, một mình chấp chưởng A Tỳ Vô Gian Địa Ngục.



Xưng lên danh tự A Tỳ Vô Gian Ác A Tu La.



Hắn độ tàn nhẫn cùng độc ác thủ đoạn chính là đứng đầu Thiên Địa, thậm chí vượt hơn Doanh Thiên một bậc. Nếu là nhìn vào hắn khuôn mặt hiền lành kia mà cho rằng hắn vô hại vậy quả thực quá mức tai hại.



Lời Doanh Thiên nói ra mang theo trêu chọc cực kỳ, nhưng là 2 người kia cũng chỉ là bật cười mà thôi.



Dù sao ở đây 3 người. Ai không không phải là một cái tuyên cổ tồn tại.



Thế nhưng là Ma La Vô Thiên thì là trông vô cùng trong sáng ngây thơ, về phần Doanh Thiên, mặc dù khuôn mặt có dễ nhìn nhưng là lại trông bình thường đến không thể bình thường hơn.



A Tu La dạng người hung ác kia thì diện mạo lại hiền lành đến không thể hiền lành hơn. Bọn hắn 3 người vẻ ngoài đều là lừa đảo người nhìn một dạng.



Bọn hắn 3 người tại trong toàn bộ thiên địa này đều là cấm kỵ nhắc đến. Nhắc đến bọn hắn bất kỳ ai, cho dù là Đạo Quân, thậm chí Thiên Tôn dạng này tồn tại đều không khỏi vì đó mà biến sắc.



Đúng lúc này, Nguyệt Nhi bên cạnh không khỏi con mắt trợn trừng hướng A Tu La ngạc nhiên nói ra:"Sư Tôn, hắn chính là kẻ đứng đầu Địa Ngục sao, làm sao lại giả như vậy".



Nghe Nguyệt Nhi nói vậy, Doanh Thiên cùng Ma La đều là bật cười.



Nếu là có người quen thuộc A Tu La ở đây nghe được Nguyệt Nhi nói như vậy tất sẽ vì đó mà sợ hãi. Đừng nói nàng dạng này một cái tiểu thần.



Đây là đại bất kính, nếu chọc hắn nổi giận lên, cho dù đem hết Thần Đế ở Thần Giới này đến trước mặt hắn đều bị hắn đồ sạch không còn một mống.



Chỉ là A Tu La cũng sẽ không phát tác, hắn mỉm cười nhìn Nguyệt Nhi một cái, trong mắt lóe lên vẻ tán thưởng sau đó hỏi tới:"Nha đầu, nói xem ta tại sao lại là giả đâu".



"Ta nghe nói, ở Địa Ngục có Diêm Vương. Vô cùng xấu xa độc ác, hình dáng cực kỳ xấu xí, làm sao có thể trông như ngươi". Nguyệt Nhi một bộ hồn nhiên đáp.



A Tu La lắc đầu không đáp, hắn cũng lười cùng nàng đi giải thích, dù sao hắn cũng là thưởng thức nàng.
Nơi này chính là được thiên hạ xưng 18 tầng địa ngục tầng sâu nhất, chính là nơi vị kia A Tu La chí tôn địa ngục bản tôn cư ngụ.



Một cỗ uy áp có thể trấn áp chư thiên từ nơi sâu nhất A Tỳ Vô Gian Luyện Ngục phát ra, đem không biết bao nhiêu lão quái vật, không biết bao nhiêu ác ma kinh động nhìn về.



"Chí Tôn tỉnh dậy". Một vị cổ lão ma chủ giật mình nói ra.



A Tu La bản tôn đang ngồi trên một chiếc đại tọa, hắn mở ra đôi mắt của mình giống như sau một giấc ngủ dài, hắn cảm nhận một chút gì đó, sau đó trên miệng nở nụ cười kỳ quái.



Tiếp đến, bên dưới đi vào một đạo thân ảnh.



Đó là 1 cái thanh niên trẻ tuổi. Hắn đi vào trên thân toát ra một loại tà dị vô cùng khi tức, hắn khuôn mặt vô cùng anh tuấn, mang theo một loại bễ nghễ thiên địa.



Nhưng là ở trước mặt A Tu La, hắn cũng là thu liễm lại nói ra:"Người cho gọi ta".



A Tu La gật đầu nói:"Ta vừa rồi có gặp qua phụ thân ngươi".



Nhắc đến phụ thân 2 chữ này, thanh niên kia lộ ra cực kỳ chấn động. Rốt cuộc hồi lâu sau hắn miễn cưỡng nói ra:"Hắn còn tốt sao".



"Tốt, phi thường tốt, hắn sẽ sớm đăng lâm thôi". A Tu La đầy thâm ý nhìn tới thanh niên này.



Hắn chính là nhi tử lớn của Doanh Thiên. Gọi là Thiên Minh, hiện tại cũng là một vị đại năng vô địch, được xưng là Thiên Minh Đạo Tôn hoặc là Tà Tổ.



Có thể ngang hàng cùng với những cái kia bá chủ địa ngục như Xi Vưu, Hình Thiên các loại.



"Chuẩn bị đi, cùng ta đi một chuyến". A Tu La chậm rãi nói.



Nghe vậy, Thiên Minh không khỏi lộ ra ngạc nhiên, bởi vì A Tu La bản tôn đã không biết bao nhiêu lâu chưa có đi ra ngoài, không biết vì lý do gì hắn vậy mà muốn xuất thế.



Thiên Minh cũng không hỏi nhiều. Chỉ là gật đầu.



Nhật Nguyệt Giới.



Trải qua ngày hôm qua, Nhật Nguyệt Giới chỉnh thể thực lực tăng lên một mảng lớn, trong một ngày đản sinh đi ra mấy chục vị Tân Thần. Chưa kể bên dưới phàm cảnh phàm nhân cũng là tăng lên rất nhiều.



Có thể dự đoán, ước chừng chỉ mấy trăm năm tới, Nhật Nguyệt Giới nhất định sẽ đản sinh thêm càng nhiều Thần.



Từ sau khi Ma La Vô Thiên rời đi. Doanh Thiên một mực cùng Ma Âm, Mộng Điệp các nàng ở cùng một chỗ.



Cũng không phải hắn đối với các nàng làm chuyện gì. Mà là một mực truyền thụ cho các nàng không ít kiến thức, tiếp đến là giảng đạo, chỉ điểm các nàng tu luyện, liền Nguyệt Thần cũng là tới xin nghe giảng. Tất nhiên Doanh Thiên không có keo kiệt với nàng.



Trải qua một tháng liên tục truyền đạo. Rốt cuộc hắn để cho các nàng tự mình tìm hiểu lấy.



Sau đó hắn tìm một chỗ rồi bế quan.



Trong thức hải của Doanh Thiên.



Lúc này Hắc ám sinh linh đã là phi thường suy yếu. Trải qua mười năm liên tục bị luyện hóa, nó đã là nỏ mạnh hết đà, chỉ là dưới ý chí kiên cường chèo chống, vẫn một mực còn sống sót.



"Ta khuyên ngươi nên từ bỏ, tránh cho đau đớn". Doanh Thiên nhìn tới hắc ám sinh linh mỉm cười nói ra.



P/s: một chương này đáng lẽ viết xong từ hôm qua. Nhưng là lại phát hiện cùng phía trước nội dung không khớp. Kết quả phải xóa đi hơn nửa chương tiến hành viết lại. Cho nên muộn.



Nhân đây nói luôn, nếu là mọi người phát hiện chỗ nào bị bug, vui lòng góp ý ngay để tại hạ sửa chữa.