Nhật Lệ
Chương 22 :
Ngày đăng: 09:24 18/04/20
Nó nằm cạnh hầm rượu ẩn sâu dưới lòng đất, mát lạnh và hơi ngột ngạt. Tiếng bước chân của tôi rơi trên các bậc thang bằng đá vang lên rõ rệt. Lão Trịnh không dùng đuốc thắp sáng lối đi mà thay bằng dạ minh châu, chắc sợ nguy cơ hỏa hoạn xảy ra với hầm rượu. Chúng treo lơ lửng trên tường tỏa ra thứ ánh sáng trắng không chút hơi ấm. Tôi đi ngang qua căn phòng chứa toàn pháp khí, thể loại khá đa dạng nhưng nhiều nhất vẫn là kiếm. Các thanh kiếm với kiểu dáng khác nhau được xếp ngay ngắn trên giá, nhìn qua cũng biết không phải đồ rẻ tiền. Có điều, tôi chẳng hứng thú với cái nào trong số chúng. Thực tế thanh kiếm duy nhất tôi quan tâm đã bị Nhật Vũ dùng thủ đoạn cướp mất.
Phòng Kín rộng rãi và đơn giản tới mức không thể đơn giản hơn. Nó chẳng có gì ngoài mấy bức tường bằng đá. Lão Trịnh ngồi chờ sẵn trong bộ đồ hoa hòe hoa sói mới mua gần đây. Tôi luôn cho rằng hành động dùng thuốc để sở hữu bộ dáng già nua là quyết định cực kì sai lầm, khi mà tâm hồn lão vẫn còn trẻ trung phơi phới. Không ít lần ngoại hình và trang phục của lão tương phản một cách lố bịch. Thậm chí tôi còn lo ngại, tiếp xúc với lão lâu ngày sẽ khiến thế giới quan của mình bị biến dạng.
Lão Trịnh không biết suy nghĩ vặn vẹo trong đầu tôi, chỉ tay vào vị trí đối diện với một kẻ trông như xác chết ngồi thiền.
"Sao hắn lại ở đây?" Tôi nâng tà váy ngồi khoanh chân trên nền nhà sạch sẽ.
"Tất nhiên để giúp con luyện tập."
Phải rồi, lão từng giảng giải về Hệ phép thuật, là tập hợp những loại phép có tính chất tương đồng hoặc tương quan với nhau. Ví dụ thuật Đọc tâm và thuật Thôi miên là hai phép thuật bậc cao cùng tác động lên tâm trí đối phương. Điều kì diệu là, người có biệt năng hoặc đạt tới trình độ nhất định trong lĩnh vực này thì tự bản thân họ sẽ sản sinh ra màng chắn vô hình để bảo vệ trí não của mình. Hình dung đơn giản hơn, họ có thể dễ dàng xâm nhập vào đầu óc kẻ khác và đồng thời trở thành kẻ khó bị thao túng nhất, áp dụng với cả Hệ phép thuật. Do đó, thuật Đọc tâm của lão Trịnh hiệu quả với nhiều người nhưng vô ích với tôi hay những kẻ có biệt năng cùng trong Hệ phép thuật như: Thôi miên, Ảo ảnh. Trái lại tôi cũng chẳng thể đọc được suy nghĩ của lão. Đối tượng trợ giúp tu luyện đành đổi sang Nhật Vũ.
Thực ra hắn đã đạt tới trình độ vận dụng thuần thục thuật Bế tâm, khắc tinh của Đọc tâm và các loại phép liên quan đến tâm trí. Nó được phát triển từ thuật Phong bế cổ xưa, nay rất ít người biết tới và càng hiếm người có thể tu luyện thành công, mà Nhật Vũ là một trong số đó. Nó giúp trí óc "đóng" lại khi cần thiết, ngăn cản ngoại lực xâm nhập và bảo vệ bộ não khỏi các tác nhân can thiệp. Thành ra giữa ba chúng tôi, chẳng ai dòm ngó được suy nghĩ của đối phương. Tuy nhiên, Nhật Vũ đã hứa với lão Trịnh không sử dụng thuật Bế tâm trong lúc giúp tôi luyện tập, mặc dù điều ấy khiến hắn rất bực bội.
Chúng tôi ngồi quay mặt vào nhau, bốn mắt nhìn chằm chằm. Khoảng không gian yên ắng tựa hồ nghe rõ từng hơi thở. Lão Trịnh giống như lật đật quay hết bên nọ đến bên kia, miệng kín bưng. Nửa tiếng đồng hồ nặng nề trôi qua không chút động tĩnh. Tôi bắt đầu sốt ruột, tay rịn mồ hôi bấu chặt góc váy, trong đầu vẫn trống rỗng.
"Bình tĩnh." Lão Trịnh lên tiếng nhắc nhở. "Hãy thả lỏng cả thể xác lẫn tinh thần, nhớ về cảm giác khi thiền định. Nhắm mắt lại, tập trung linh lực."
"Thôi đi! Con biết chuyện này nguy hiểm cỡ nào không? Chắc gì đã thuyết phục được hắn. Mà có khi hắn đã tu luyện từ lâu rồi."
"Không. Hải Phong là người tốt. Hắn luôn bảo vệ con và con cũng sẽ không để bất kì ai làm hại hắn." Giọng nàng vô cùng kiên định, đồng thời có phần bướng bỉnh.
Mộc linh tức giận quát lớn. "Tránh ra! Con làm gì vậy?"
"Hải Phong nay đã trở thành Thượng quân. Nếu cha dám động đến hắn thì tất cả thần dân trên vương quốc sẽ không tha cho cha."
"Ta có lý do chính đáng để làm thế. Phải rồi, Quốc vương cần biết được chuyện này. Nhất định ngài sẽ có cách xử lý."
"Khoan đã." Nàng muốn chạy lên giữ lấy ông nhưng bị cản lại bởi kết giới vừa tạo dựng. "Thả con ra! Xin cha đừng nói với ngài ấy. Xin đừng!" Giọng nàng lạc đi trong nỗi sợ hãi cùng tuyệt vọng.
"Ta tuyệt đối không để hắn trốn đi. Còn con, ở lại đây cho tới khi nào nghĩ thông suốt."
Mộc linh rời khỏi. Không gian trống trải chỉ còn vang vọng tiếng khóc bi thương của nàng. Đôi mắt hắn mở ra. Trong con ngươi âm ỉ một ngọn lửa hoang dã đỏ rực.