Nhật Lệ
Chương 34 :
Ngày đăng: 09:24 18/04/20
Rừng thủy trúc có điểm bất thường. Tôi nhận ra điều ấy trước cả khi tiến vào. Vị trí gần ngôi nhà rải rác các thân cây đổ rạp, xây xước, nghiêng ngả chồng lên nhau như thể đó là hậu quả của một vụ ẩu đả mới xảy ra không lâu. Căn phòng lộn xộn và tan hoang với những mảnh vỡ ấm chén bắn tung tóe trên nền nhà. Bức tranh treo tường thủng lỗ chỗ bởi tia sáng xuyên qua, rụng xuống xó nhà cùng chiếc bàn bị lật ngửa lộ ra vài vết cháy sém đen thui. Tôi dùng phép thuật cố khôi phục hiện trạng ban đầu, nhưng dĩ nhiên có mấy thứ chẳng cứu vãn nổi, mà ngay cả lão Trần cũng không thấy bóng dáng.
Đang lúc lục tung tất cả các căn phòng, con Thiên di của lão từ đằng xa lao qua cửa sổ hướng về phía tôi mang theo mẩu giấy nhỏ kẹp dưới chân, bên trong vẻn vẹn mấy dòng ngắn ngủi. Nó không đợi thư hồi đáp mà vỗ cánh bay luôn, để lại tôi mịt mờ trong nỗi khó hiểu. Mặc dù Thiên di nổi tiếng thính nhạy nhưng chúng có điểm yếu là kết giới, thứ ngăn cản chúng khỏi việc đánh hơi đối tượng, gần như bất lực và chỉ có thể đợi người nhận thư ra khỏi kết giới hoặc chủ nhân triệu hồi về. Chính hạn chế này đã hình thành nên một trong những loài chim kiên trì và nhẫn nại bậc nhất. Sở dĩ con Thiên di của lão Trần tìm được tôi là bởi kết giới quanh rừng đã bị phá bỏ, điều mà tôi không chắc có phải lão làm hay không, khi mà tồn tại nguy cơ lớn những vị khách không mời vừa ghé thăm.
Vùng biển hoang sơ phơi mình giữa đợt gió cô tịch. Sóng rì rầm vỗ vào bờ đá tung bọt trắng xóa, tạt ngang vệt nước ẩm ướt mặn mòi. Tôi tìm thấy cái hang duy nhất lọt thỏm giữa khối đá rắn xù xì. Lối vào nhỏ hẹp nhưng càng sâu bên trong càng loe rộng dần, dựng lên không gian mở. Tôi không tài nào đoán nổi mục đích của lão Trần khi hẹn ở một nơi thế này.
Nó sâu hun hút. Ánh đuốc bập bùng vừa đủ thắp sáng mọi vật xung quanh chẳng thể đẩy lùi hết vẻ u ám. Nhìn kĩ sẽ phát hiện trên tường khắc đầy hình vẽ nhỏ cùng kí hiệu phức tạp trông như loại văn cổ kỳ bí. Tận sâu cuối hang sừng sững cánh cửa lớn bằng đồng, không có khóa hay tay cầm mà đơn thuần là tấm kim loại nhẵn thín khép vừa khít. Nó tự động hé mở khi tôi tiến lại gần, một khoảng hẹp đủ để nghiêng người lách qua. Sói Tuyết luôn theo sát bên tôi, bước chân nhẹ nhàng uyển chuyển như con thú rình mồi. Hàm răng nó đột nhiên níu lấy góc váy lúc tôi dợm bước qua cánh cửa. Tôi cúi đầu nhìn, phát hiện cả người nó căng lên vẻ cảnh giác chần chừ.
"Đừng làm phiền hắn. Lúc này hắn đang thi triển thuật Tiên tri."
Tôi ngạc nhiên quay đầu.
"Lam Hương?"
Nàng mỉm cười với nét mặt có phần gượng gạo. Sói Tuyết nhìn nàng chằm chằm. Tựa hồ nàng hoàn toàn bỏ qua sự hiện diện của nó, vẫn giữ nguyên tư thế nắm tay áo tôi, vừa đi vừa nói.
"Đi theo ta."