Niếp Môn

Chương 61 : Nhìn thấy một cô gái quen thuộc

Ngày đăng: 21:50 21/04/20


Dự tính của Rawson quản gia thật tốt, đúng là lão hồ li. Niếp Ngân ý thức được tình huống đang nguy cấp, một bàn tay túm nhanh áo Tiêu Tông. Tuy rằng hắn biết tên Tiêu Tông này không làm gì được mình, nhưng tên đã nặp vào cung, bây giờ lại ở tình huống này, đã không có biện pháp khác. Đang chuẩn bị chiến đấu thì tự nhiên toàn bộ phòng đột nhiên tối đen. Hiện trường nhất thời hỗn loạn, tất cả mọi người đều hoảng. Có người kéo công tắc nguồn điện! Trong nháy mắt Niếp Ngân liền phản ứng, toàn bộ phòng đề ở rất sâu xuống dưới, cho nên không có ngọn đèn nào, nơi này hắc ám không thể tưởng tượng được. Bất quá Niếp Ngân không có thời gian rối loạn giống bọn họ, hắn đứng dậy tính dựa vào cảm giác đi vào thang máy của phòng. Hắn vừa mới đứng dậy, liền bị một bàn tay cầm lấy cổ tay hắn, lại nhét vào trong tay hắn giống như một cái mũ giáp gì đó. “Muốn thấy nhiều thứ hãy đội nó vào.”



Một âm thanh không có độ ấm vang lên bên tai Niếp Ngân. Mày kiếm Niếp Ngân nhíu lại, cảnh giác sờ sờ cái mũ giáp trong tay, xác nhận không có vấn đề gì thì đem nó đội lên trên đầu. Đây là một cái mũi cao nhọn có thể nhìn thấy mọi thứ trong đêm, đội lên xong tình hình trong phòng hiện ngay trước mắt hắn. Mà lúc này, Niếp Ngân cũng nhìn thấy người đã cứu mình, bởi vì cũng mang theo mũ đêm thị nghi nên không nhìn thấy diện mạo của người đó chỉ thấy một người mặc quần áo nịt thật hứng thú, có thể nhận ra đây là một cô gái. “Cầm.”



Cô gái đưa cho Niếp Ngân một khẩu súng mini. Niếp Ngân không thích người khác ra lệnh với hắn khi nói chuyện, và người cứu mình lại là một cô gái. “Tôi không cần thứ này.”



Niếp Ngân không có nhận, dùng giọng nói lạnh giống hệt cô đáp lại. Cô thấy hắn từ chối, nhưng cũng không có hờn giận nói:“Đi theo tôi.”



Niếp Ngân u oán thở dài, đi theo phía sau cô gái. Hai người đi tới cầu thang, đột nhiên ngừng lại. Chỉ thấy cô xoay người, một bàn tay nắm lấy khẩu súng tự động mini, bây giờ còn đang ở trong đám người kia nên không có chút do dự nào điên cuồng mà bắn phá cho đến khi hết viên đạn cuối cùng. Cô ném súng xuống, tiếp tục đi dọc theo cầu thang. Niếp Ngân hờ hững quay đầu nhìn đám người chết kia rồi lại nhìn cô gái này một cỗ cảnh giác nổi lên. Hai người đi tới lầu hai đứng trước một bức tường cô lấy tay sờ xoạng, ấn nút mở, bức tường bên cạnh cái trụ La Mã đột nhiên chuyển động, mở ra một cái thang máy. “Đi vào.”



Cô gái lạnh nhạt nói ra hai chữ. Mệnh lệnh liên tiếp nói ra, làm cho Niếp Ngân thật sự có chút không kiên nhẫn, hắn thầm thở dài một hơi bây giờ cô muốn đi vào thang máy, hắn lấy cánh tay chặn ngang đường lại, cô gái thình lình đánh vào cánh tay Niếp Ngân thân thể trở lại như cũ. “Cô là ai?”




“...... hay vẫn là Niếp Hoán?”



Nhìn qua ấm áp, nhưng nhiệt độ không khí trong phòng như tủ lạnh, Niếp Ngân nhìn thấy thi thể Niếp Nhân Thế. Đây cũng không phải là hắn tìm được, mà là cố ý muốn cho hắn nhìn thấy. Hắn phấn khởi đứng ở tại chỗ, trong ánh mắt lại tràn ngập sắc bén khiếp người. Đương nhiên, phần phấn khởi và sắc bén này cũng không phải bởi vì có thể tìm được chứng cứ chứng minh mình cùng em trai trong sạch hắn không thích thủ đoạn nhưng vào lúc này đã không trở nên quan trọng. Hắn cảm thấy chuyện xưa bây giờ lại phát triển. Lần trước chính mình lấy thúng úp voi, tất cả mọi việc hắn đều nắm trong lay, tuy năm đó cũng từng thất thủ với Lạnh Thiên Dục, nhưng cũng không giống như bây giờ. Từ sau khi trở lại Niếp môn, thì liên tiếp có người người khác đặt bẫy, liên tục có người dò xét, tất cả đều công kích Niếp Ngân trở lại, một loại phấn khởi chinh phục, nhiều năm hắn cũng không từng có qua. Sau lưng truyền đến thanh âm mở cửa, một giọng nói suy yếu quen thuộc vang lên. “Tôi chờ cậu thật lâu.”



Nghe tiếng xong, Niếp ngân cũng không ngạc nhiên, hơn nữa hắn đã biết rõ người này là ai, tại đây gian phòng trong biệt thự này người có thể đến nay, cũng chỉ có con của khối này thi thể trước mắt này, Niếp Hoán. Hắn cúi đầu cười, tao nhã chuyển qua thân, nhìn người kia, thong dong đáp lại một câu:“Tôi nên xưng hô thế nào với anh đây? Niếp Nhân Thế? Hay vẫn là Niếp Hoán?”



“Cái này không quan trọng, trên thế giới này không ai có thể thay thế được cha tôi, bao gồm cả tôi.”



Hắn vẫn ngồi trên xe lăn, Niếp Hoán suy yếu không có sức nên nói với cô gái kia muốn gặp Niếp Ngân. Niếp Ngân lúc này mới liếc mắt nhìn người vừa cứu mình, cô lại làm cho hắn thực không kiên nhẫn, cô gái này chắc chỉ có hai mươi tuổi mặc bộ quần áo đên bó sắt lộ ra khuôn mặt xinh đẹp trắng nõn, đôi mắt của cô thanh nhuận hoàn toàn, nhưng mà đạm mạc nhìn không ra một tia cảm thán, thâm thúy làm cho người ta liên tưởng đến hắc động, che dấu bởi hang lông mi cong dài, lời nói lạnh nhạt càng thêm hiển đậm tính cánh của cô. Cô gái này, hiện tại hắn nhìn thật quen mắt, nhưng lại không nhớ ra cô là ai.