Niếp Môn
Chương 96 : Niếp Nhân Quân không thuận
Ngày đăng: 21:51 21/04/20
Bức màn xa hoa tơ vàng nặng chịch, ở cao trên cửa sổ sát đất phía trước, chặn kín ánh nắng bên ngoài, huống chi hôm nay bên ngoài lại không có ánh sáng.
Lãnh Tang Thanh chậm chậm lật người, cái chăn còn có mùi mồ hôi, cô cảm thấy mình ngủ đã lâu, nhưng thân thể vẫn mỏi mệt như vậy, cơ thể toàn thân đều đau nhức.
Hai mắt của cô chậm rãi hơi hơi mở mắt ra, cảm thấy cái mi mắt kia nặng hơn mọi ngày.
Trong phòng vẫn tối đen như mực, cho nên hiện tại cô không có cảm giác hiện tại là ban ngày, nhưng cô có thể cảm giác được cái giường lớn chỉ còn chỉ còn lại mình mình, cô mở mắt mạnh, không còn buồn ngủ.
Lấy tay dò xét tham chỗ ngủ của Niếp Ngân, hắn quả thực đã không còn.
Nàng giật mình lập tức theo trên giường ngồi dậy, một đôi mắt to chớp chớp Như Nguyệt nha bình thường, hai mắt bên trong kia vừa mới tỉnh ngủ sương mù hoàn toàn không thấy, trong suốt trung lộ ra lo lắng sợ hãi.
Cô nhìn lên đầu giường, nhìn thấy cái đồng hồ treo trên tường, bây giờ đã là mười một giờ, cô không khỏi hút một ngụm lãnh khí, nhảy xuống giường, vén bức màn lên, trên bầu trời ngoài cửa sổ kia hơi trắng bệch đập vào mắt cô, tuy bên ngoài không có nắng, nhưng có thể nhìn ra được thời gian thật sự đã tới buổi trưa.
Cô quay đầu lại, cầm lấy chiếc áo ngủ của mình, mặc lung tung ở trên người, không bận tâm tới tóc tai mình bù xù, vội vàng chạy ra cửa phòng.
“Niếp Ngân! Niếp Ngân......” Chạy xuống dưới lầy, hét to.
Trong nháy mắt cô biết Niếp Ngân đã tới Niếp môn, để cô ở đây không muốn đem cô đi theo, nhưng cô vẫn liều mạng vừa chạy vừa hô, chỉ có Thượng Đế mới biết giờ phút này cô muốn gặp người đàn ông của mình tới mức nào.
Chạy ra khỏi cửa, đến đình viện, trong đình viện rất ít người, cô liếc mắt một cái liền thấy được mặt cổ phía trước, nhìn ra phương xa thấy được Tần quản gia.
“Cái gì? Niếp Ngân và Niếp Tích đã chết!”
Mọi người trong phòng đều ồ lên, những lời này của Niếp Nhân Quân nói đều là ngoài dự kiến của bọn họ, cũng bao gồm cả La Sâm quản gia, tuy rằng hắn biết rõ mọi chuyện, nhưng khi nghe được cậu này, trong lòng vẫn không khỏi kinh ngạc.
“Yêu! Các ngươi lên trời với nhau àm đoàn tụ nhé, đều mời chúng ta ra tay sao, xem ra hôm nay lão gia hỏa ngươi cũng sẽ phải chết không thể nghi ngờ a!” Niếp Nhân Hằng trừng lớn hai mắt, kiêu ngạo cảm làm cho người ta hận không thể lập tức một súng bắn tung đầu hắn.
Niếp Nhân Quân dùng khóe mắt liếc hắn một cái, không để ý đến hắn, cười lạnh một tiếng:“Hừ hừ, muốn ta chết thực dễ dàng, ta hiện tại cũng chưa thể đi gặp hai đứa nó được, Niếp Nhân Thế chết đến tột cùng mà ta lại không có vấn đề gì, các vị rất biết rõ, nhưng trước tiên ta phải giải quyết chuyện hai đứa con trai đã.”
La Sâm ở phía sau Niếp Hoán nhìn chằm chằm Niếp Nhân Quân ở đối diện, trong mắt không hờn giận, hắn âm thầm đưa một ánh mắt cho Isabella và Niếp Nhân Nghĩa.
“Niếp Ngân và Niếp Tích chết, ta cũng thật đáng tiếc, nhưng hôm nay ở trong này xử lí chuyện thì không phải chuyện này, nếu ngươi bị phạt (chết), Niếp môn cũng nhất định sẽ thay ngươi phụ trách chuyện này, ngươi có thể yên tâm.”Isabella lập tức đem chuyện có xoay trở về.
Niếp Nhân Quân nhíu mi, tựa hồ có chút cảm giác không tốt, vừa muốn mở miệng, lại nghe bên kia có một tiếng kêu rên.
“Đại ca! Ngươi đối Niếp môn cống hiến nhiều như vậy, cứ như vậy mà chết thảm đi, hôm nay vô luận như thế nào cũng phải trả lại anh công lí.” Niếp Nhân Nghĩa kích động đứng lên, trong thanh âm mang theo một tia khóc nức nở.
Isabella cùng Niếp Nhân Nghĩa kẻ xướng người hoạ(có người nêu lên ắt có người ủng hộ, kẻ xướng người họa ắt sẽ thành công), rất nhanh liền đem hướng chú ý của mọi người rời đi), xoay lại chủ đề hôm nay, Niếp Nhân Quân trừng lớn hai mắt, rất nhanh nắm hai đấm, biểu tình cực vội vàng xao động, không biết phải làm sao.
La Sâm quản gia nhìn hắn, trong mắt lộ vẻ đắc ý.