Phi Thăng Chi Hậu

Chương 323 : Dùng kiếm ngăn địch

Ngày đăng: 21:03 19/04/20


Nhìn thấy những cao thủ trong hệ phái tự do vốn còn đang lưỡng lự, dưới sự cổ động của Tàn Sư lại đồng loạt lao đến, Phong Vân Vô Kỵ trong lòng lo lắng. Từ bốn phương tám hướng, những cao thủ trong hệ phái tự do khác đang cuồn cuộn đổ về, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, liền cho rằng đang tranh đoạt hiên hiên kiếm và Hiên Viên Đế Tâm quyết, tất cả đều quát lớn bay về hướng về trung tâm của bình nguyên dung nham, một tầng lại một tầng, cuồn cuộn không ngừng…



- Ai dám động!



Phong Vân Vô Kỵ giận dữ quát một tiếng, hai tay mở ra, những trường kiếm đang xoay quanh tại bầu trời thành hình vòng xoáy đột nhiên bắn ngược xuống. Tiếng rít chói tai cắt ngang trời cao…



Trường kiếm dày đặc, hầu như mỗi một tấc không gian đều nằm trong phạm vi bao phủ của kiếm thế, nhìn qua khiến người ta sợ hãi. Trường kiếm trong tay Kiếm Thần phát ra, không có bao nhiêu người dám khinh thường.



Bên dưới tầng mây, mưa kiếm ào ào đổ xuống. Từng thanh trường kiếm hóa thành dòng sáng nghiêng nghiêng bắn xuống. Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai. Mặc dù số lượng trường kiếm rất nhiều, nhưng Phong Vân Vô Kỵ lại khống chế cực kỳ chuẩn xác. Mỗi một thanh trường kiếm hạ xuống đều vừa vặn đâm vào trong kinh mạch huyệt đạo của những người trong hệ phái tự do kia, đâm vào từ một mặt của cơ nhục, lại đâm ra từ một mặt khác. Mỗi một người bàn chân đều bị một mũi kiếm xuyên thủng, lực đạo trên thân kiếm mạnh mẽ đè bọn họ từ không trung xuống. Mũi kiếm cắm vào trong đất, đồng thời cũng đóng chặt những cao thủ trong hệ phái tự do bị đâm trúng xuống mặt đất.



Thoạt nhìn bề ngoài, những vết thương do kiếm này rất kinh khủng, nhưng chỉ cần là cao thủ đều hiểu rõ, Phong Vân Vô Kỵ vừa rồi đã nương tay, hắn chỉ vừa vặn làm tan rã năng lực chiến đấu của bọn họ, thương tổn chân chính lại không lớn.



Những cao thủ trong hệ phái tự do trúng kiếm đều là những người võ công không cao lắm trong đám người lần này đi đến bình nguyên dung nham. Phong Vân Vô Kỵ cũng không muốn tạo sát nghiệt. Trong số này có những người chỉ là mù quáng hùa theo, một số thậm chí ngay cả ở đây rốt cuộc đang làm gì cũng không biết, một số khác lại chỉ đến xem náo nhiệt, nếu như đại khai sát giới, vậy thì có khác gì ma tộc. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL



Quả nhiên, một chiêu tuyệt học ngự vạn kiếm của Phong Vân Vô Kỵ đã khiến cho rất đông người trong hệ phái tự do công lực không cao dừng tại mặt đất, nhưng một số kẻ khác tự ỷ vào công lực cao tuyệt, tuyệt không chịu lùi bước, một số người còn rút trường kiếm trên người ném xuống đất, trong mắt lóe lên thần sắc hưng phấn, tiếp tục lao về hướng về đám người Phượng Phi đang bị bao vây…



Xa xa phía trên mấy cây ngô đồng, hai gã nam tử áo trắng nhẹ nhàng đứng thẳng trên đỉnh của mấy gốc ngô đồng đã bị cháy một nửa. Bên dưới, một đám nam tử mặc trang phục tương tự, khuôn mặt lạnh lùng đứng thẳng, tay phải nắm chặt chiến đao trắng như tuyết tại thắt lưng. Số lượng của bọn họ khoảng chừng năm mươi người, chính là một nhóm thám tử của Chiến tộc.



- Kiếm Thần quả nhiên đã đến.



Nam tử đứng bên trái nhìn về phía trước, hờ hững nói. Hai bên ngô đồng, những đoàn người trong hệ phái tự do bay nhanh qua, dưới chân nhún một cái, một lần nữa nhảy ra xa.



- Ừm! Có điều không biết vì sao đế quân lại không đến. Lần trước, cộng thêm lần này, đều là cơ hội tốt để giết chết Kiếm Thần. Thật là đáng tiếc!



Nam tử đứng bên phải nói.



- Đây không phải là chuyện chúng ta có thể hỏi đến. Mấy chiến tướng đại nhân đã từng nói qua, hiện nay còn chưa phải là thời điểm để đối phó Kiếm vực. Đế quân tự có dự định của đế quân, chỉ cần có ngài, không chuyện gì mà Chiến tộc chúng ta không giải quyết được.


Phong Vân Vô Kỵ vẫy tay phải một cái, Đệ Ngũ Kiếm Đảm liền rít lên một tiếng, vẽ nên một vòng cung tại không trung, nhập vào lòng bàn tay của hắn.



Phong Vân Vô Kỵ quay đầu nhìn lại, liền phát hiện tên Tiêu Dao Đế Quân đột nhiên xuất hiện kia đã không còn thấy bóng dáng…



"Kéc!"



Một tiếng kêu đau đớn vang lên. Phong Vân Vô Kỵ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vài đạo đao khí hùng hậu uy lực tuyệt luân từ trong tay vài tên cao thủ Thần cấp chém ra, mạnh mẽ bổ vào cánh của thần thú Ly Loan. Con Ly Loan này dù sao vẫn còn chưa thành niên, lại phải đối mặt với nhiều cao thủ như vậy, đây gọi là kiến nhiều có thể cắn chết voi, Ly Loan rốt cuộc cũng đã bị thương…



Phượng Phi vẫn duy trì một dáng vẻ lạnh lùng tuyệt đối, trong lạnh lùng mang theo cao quý, trong ưu nhã mang theo cao ngạo; nhưng Ly Loan này khi còn nhỏ đã từng làm bạn với nàng, lúc này lại bị thương, dường như đã kích động một thứ gì đó trong lòng nàng…



- Hiên Viên thánh lệnh không phải là thứ các ngươi có thể tranh giành. Những người nghe được, lập tức thối lui!



Phượng Phi lạnh lùng nói, thanh âm trong trẻo uyển chuyển như châu ngọc, nhưng lại lộ ra một cỗ hàn ý…



Ngay khi Phượng Phi nói ra những lời này, bên trong đoàn người, vài tên cao thủ của hệ phái tự do đang xem náo nhiệt bỗng nhiên sắc mặt kịch biến, nhanh chóng thối lui về phía sau, đồng thời hét lên:



- Mau lui lại! Mau lui lại!



Thế nhưng chẳng có một ai nghe theo hắn, ngược lại ở phía xa, có người nghe hắn kinh hô còn tăgn tốc lao đến nơi này…



Vài tên cao thủ trong hệ phái tự do kia vốn đã đứng cách khá xa, lúc này nghe được giọng nói của Phượng Phi, trên mặt càng lộ ra vẻ sợ hãi, lập tức xoay người, đầu cũng không quay đầu lại bay ra bên ngoài…



- Ta nói rồi, đây không phải là thứ các ngươi có thể tranh giành…



Phượng Phi lẩm bẩm nói, sau đó thân phượng bào đột nhiên mở ra. Một luồng sương mù màu hồng nhạt từ trong cơ thể của nàng tràn ra, nhanh chóng lan rộng đến chu vi mấy trăm trượng, đồng thời một vầng sáng trong suốt như một đóa hồng đỏ rực cũng mở rộng ra…