Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt Sắc

Chương 88 : Giá trên trời

Ngày đăng: 22:41 19/04/20


Editor: Vệ Tử Y



Nàng không trả nổi? Tiêu Tương Phi nhướng mày, nàng dĩ nhiên không trả nổi, nàng ở thế giới này trên người không có đồng nào, làm sao có thể có tiền trả phí tình báo cho người ta.



"Có thể nói giá cả một chút không?" Nàng nhàn nhạt hỏi, ánh mắt cũng rất kiên định, tiền không có, nàng có thể đi tìm, nhưng nhất định phải biết rõ chân tướng.



Tiếu Ngữ và Liên Gián liếc mắt nhìn nhau, bất đắc dĩ lắc đầu, Tiếu Ngữ đáp: "Tiêu tiểu thư, giá cả ta biết, vô giá."



Vô giá? Tiêu Tương Phi sửng sốt, tình báo này còn là vô giá hay sao? Tiêu gia thật đáng tiền thế này? "Vậy các ngươi có ý tứ là, ta không cần mời Độc Lang cung cấp tình báo cho ta! ?" Nàng lãnh nhược băng sương nhìn hai người bọn hắn.



"Cũng không phải, tiểu thư có thể cùng Độc Lang thương lượng, nếu không Liên mỗ cũng có thể vì Tiêu tiểu thư mà ra sức, vừa hay Liên mỗ cũng coi như là có giap thiệp rộng rãi với bọn họ, có thể thay tiểu thư đi nói chuyện một chút. Có tiền ai không muốn kiếm?" Liên Gián cười cười, không đành lòng nhìn dáng vẻ nàng thất vọng, hơn nữa hắn càng muốn biết, vị Tiêu Tương Phi trước mắt này, nàng có bản lãnh gì, nàng sẽ dùng cái gì để đổi lấy tin tình báo vô giá này? Hắn rất tò mò chờ đợi.



Tiếu Ngữ nhìn nàng, vừa liếc nhìn Liên Gián "Liên công tử quả thật có thể thay Tiêu tiểu thư đi nói chuyện, nếu như Tiêu tiểu thư yên tâm."



Tiêu Tương Phi trầm mặc không nói, nàng không biết tổ chức này, nhưng nàng cảm thấy mình không thể đợi thêm nữa, một người sống ngu ngơ thì sẽ chết rất thảm, nàng không muốn cái gì cũng không biết, bị người đùa giỡn trong lòng bàn tay.



"Vậy thì làm phiền Liên công tử. Bảy ngày sau ta lại tới nơi này tìm các ngươi." Nàng suy nghĩ một chút, đồng ý, lần nữa cùng họ ước định thời gian.



Liên Gián lúc này lại đột nhiên cười nói: "Tiểu thư, lần sau chi bằng không hẹn ở chỗ này, Liên mỗ biết tiểu thư ra ngoài lần thứ nhất không dễ, bên người ngài lại càng không dễ đánh lạc hướng người hầu, chắc chắn họ đang lo lắng chạy quanh tìm ngài đấy." Lần trước hắn tận mắt nhìn thấy cung nữ ăn mặc như nha hoàn mang theo quan binh tới nơi này tìm nàng, nói vậy nàng lần sau muốn đi, càng không dễ dàng.
"Thật xin lỗi, ta. . . . . ." Nàng không biết nói dối làm sao, cũng không thể giải thích mình tại sao lại từ nhà vệ sinh chạy đến đây, bởi vì nàng không nghĩ được cái cớ nào cả.



Lúc này càng làm cho nàng cảm thấy kinh ngạc chính là Viên Quân, hắn cái gì cũng không hỏi, chỉ nói: "Tiểu thư không có việc gì là tốt, chúng ta trở về thôi." Mặc dù hắn không biết nàng tại sao lặng lẽ bỏ đi, nhưng nàng chịu quay lại, như vậy nói rõ nàng không muốn rời đi.



"Đúng vậy a, tiểu thư, chúng ta trở về đi thôi." Hỉ Nhi, Thảo Nhi cũng không nói gì, chỉ là trăm miệng một lời, các nàng đều do Viên đại nhân an ủi mới tin tưởng tiểu thư không chạy trốn.



Kỳ thật Tiêu Tương Phi cũng không có tâm tình đi dạo phố nữa, nếu đã lấy được tình báo nàng muốn thì trở về thôi, dù sao phố xá ở đây cũng không có gì vui mà đi dạo.



Bốn người theo đuổi tâm tư riêng của mình vội vội vàng vàng trở lại hoàng cung. Vừa về không bao lâu Tương Phi kia đã tìm tới cửa, dường như là bởi chuyện Tiêu Tương Phi thị tẩm mà đến.



"Tiểu thư, Tương Phi nương nương tới." Nhìn Tương Phi trực tiếp xông vào Hướng Dương cung, Nộ Nhi nhỏ tiếng nói vào tai người đang ngồi ngẩn ngơ bên bàn kia.



Tương Phi? Nàng phục hồi tinh thần lại, mờ mịt nhìn Tương Phi đã xông vào đang từng bước một đi về phía mình, lắc đầu một cái, đầu lúc này mới thanh tỉnh, sau đó lại cao độ khởi động.



"Ngươi tới làm gì?" Nàng chợt đứng lên, nhàn nhạt hỏi. Gãy một cái tay, còn chưa nhận đủ giáo huấn a!



Tương Phi nổi giận đùng đùng mà đến, khi nàng nghe được Tiêu Tương Phi thế mà cùng hoàng thượng triền miên cả đêm, không chỉ như thế, nàng đại náo Ngự Thư Phòng, hoàng thượng không chỉ không trách tội nàng, ngược lại còn vội vội vàng vàng chạy theo nàng, thậm chí để nàng tự do xuất nhập cung. Khẩu khí này nàng ta làm lam có thể nuốt xuống?