Phong Lưu Pháp Sư

Chương 45 : Tiểu Tam tham ăn

Ngày đăng: 21:16 19/04/20


 



Long Nhất chỉ cảm giác thấy đầu óc trống rỗng, người theo đó mà rơi vào trạng thái bán hôn mê. Nội lực Ngạo Thiên Quyết tự hành vận chuyển hồi phục lại kinh mạch đã thụ thương.



Đám mây đen khủng bố dày đặc đó cũng nhanh chóng tán ra. Cơn mưa như trút nước trong nháy mắt biến thành lác đác từng giọt, tiếp đó hoàn toàn tạnh hẳn. Nhưng lúc này, trên trời cũng mới chỉ phát ra ánh sáng mờ mờ.



Bọn người Cáp Lôi lén nhìn mặt nhau. Họ thực sự không hiểu lôi điện vì sao liên tiếp hai ba lần phách trúng ngân bối địa long, hơn nữa vừa vặn đúng vào vùng tráo môn bảy thốn của ngân bối địa long, không hiểu có phải là nhờ Quang Minh thần bảo hộ không?



"Long Nhất, Long Nhất." Lộ Thiến Á tinh thần hồi phục lại, vừa tìm vừa gọi to tên Long Nhất, bởi vì ngân bối địa long vừa mới quăng Long Nhất về hướng ngược với mọi người.



Khi thấy Long Nhất một nửa người nằm chìm trong đống bùn đất không biết sống chết thế nào, Lộ Thiến Á mắt nhòa lệ hạ người xuống, đỡ Long Nhất lên, buồn bã gọi tên hắn.



Lãnh U U và Man Ngưu không biết khi nào đã đứng sau lưng nàng, sắc mặt đều đượm vẻ lo lắng. Khác biệt ở chỗ Lãnh U U rất kín đáo quệt qua mắt, thể hiện tâm trạng phức tạp.



Long Nhất yếu đuối mở mắt, nở một nụ cười cương ngạnh an ủi nói: "Ngoan nào, đừng khóc, ta không việc gì hết." Thấy khuôn mặt xinh đẹp đẫm nước của Lộ Thiến Á, Long Nhất không tự chủ được nhớ tới Ti Bích. Chỉ là thấy cảnh nhớ người, giai nhân giờ đã ở phương nào xa thẳm.




Cáp Lôi lúc lắc đầu với vẻ quả quyết, dàn hòa: "Là một viên ma hạch thôi phải không? Mọi người không phải vì thế mà tổn thương hòa khí. Đợi chúng ta tìm ra Di Thất Chi Thành, bao nhiêu bảo vật có thể đều vào tay các người hết. Hiện tại đừng làm nguyên khí bị tổn hại. Chúng ta nghỉ một ngày rồi lại xuất phát." Thực ra Cáp Lôi lẽ nào lại không muốn viên ma hạch đó, nhưng Long Nhất khi đánh với ngân bối địa long đã biểu hiện thực lực khiến hắn phi thường úy kị. Hắn hiểu bản thân khẳng định không phải là đối thủ. Hơn nữa, Lộ Thiến Á, Lãnh U U cùng cả Man Ngưu đều đứng bên cạnh hắn. So ra, cũng là tìm thấy Di Thất Chi Thành có chút quan trọng hơn.



Cáp Lôi nói xong, bọn Cách Lôi Đặc mấy người cũng không phản đối lại. Chúng không ngu, nếu phát sinh xung đột khả năng chết toàn là thuộc về bản thân.



Long Nhất nhìn về phía tiểu hổ đang nhắm mắt hấp thu ma hạch năng lượng, cười thoải mái. Tiểu gia hỏa này cũng hoàn toàn tín nhiệm hắn. Nó sao lại biết rằng trốn sau lưng mình thì không có lấy nửa điểm nguy hiểm nhỉ?



Nghỉ ngơi tại chỗ một ngày, nội thương của Long Nhất hồi phục được bảy tám phần. Ngạo Thiên Quyết quả thực là một loại nội công thần kì. Tiếp tục tiến bước trên con đường mạo hiểm, Long Nhất thực sự hiểu rằng quan hệ bất ổn trong đoàn thể đã làm xuất hiện sự cách biệt lớn. Tám người đã chia ra thành hai phe, một phe là Long Nhất, Lộ Thiến Á, Lãnh U U cùng với Man Ngưu, phe kia là bốn người còn lại.



Tiều hổ tiểu Tam tiếp tục ngủ say. Kiểu này là vẫn còn chưa thể hấp thụ hết năng lượng ma hạch của ngân bối địa long. Long Nhất thấy rằng ôm tiểu hổ mà đi sẽ bất lợi khi đối phó với những hiểm nguy rình rập khắp nơi ở hoang mãng thảo nguyên, vạn nhất nhỡ đâu đột phát ra sự việc nào. Nhưng không gian giới chỉ không thể chứa vật sống được, không thì hắn muốn cho nó vào trong đó lâu rồi. Long Nhất rất muốn nhét nó vào bên trong huyết sắc khô lâu, cùng chỗ với mấy bộ xương khô ngốc nghếch ấy. Không gian thứ nguyên có thể chứa được vật sống, nhưng trong đó toàn là hắc ám khí tức, cho nó vào đó ai biết được rồi phát sinh sự tình gì? Nếu như tiểu hổ biến mất tiêu thì không thể giải thích được.



Đoàn người đi trên hoang mạc được hai ngày nữa, cuối cùng cũng ra khỏi lãnh địa của địa long, nhưng hoàn toàn không có một cảm giác thoải mái. Cảnh tượng trước mắt thật sự khiến mọi người chú ý đề phòng. Đây là một vùng đầm lầy không thấy chỗ kết thúc. Trong tầm mắt nhìn chỉ thấy được từng mảng khói đen mờ. Rất nhiều chỗ phập phùng các bong bóng khí.