Phượng Nghiên Trấn Quốc

Chương 60 : Lại nữa [2]

Ngày đăng: 13:15 19/04/20


“Thái tử hiểu hay không hiểu không phải là việc của một tiểu thư như Giả Bích Châu cô nương phán định được. Bổn cung rõ ràng thấy ngươi vọng ngôn, thấy ngươi nghị luận Trấn Quốc vương, vậy mà ngươi vẫn kiêu ngạo phủ nhận? Ngươi cảm thấy Thái tử cùng bổn cung là quả hồng mềm, ngươi muốn nắn sao thì nắn như vậy ư?”, thanh âm thiếu nữ ôn nhu vang lên, nhưng lời nói lại không chừa đường lui nào cho Giả Bích Châu. 



Giả Bích Châu ngẩng đầu nhìn lên hành lang tầng trên lần nữa, lần này ánh mắt của nàng ta dừng ở thân ảnh cũng một màu vàng kim như Trác Thiếu Khanh. Chỉ thấy thiếu nữ kia vận y phục khác với mọi người.



Áo tay dài màu trắng ôm sát cơ thể, cổ áo kín ôm gọn cái cổ thon dài kiêu ngạo như khổng tước, trên áo thêu hoa văn Mạn Đà La hoa màu vàng kim- tượng trưng cho thân phận kim chi ngọc điệp của hoàng thất Định Nam quốc. Thân dưới bên trong mặc quần dài ôm sát cơ thể màu trắng, bên ngoài mặc một lớp lụa mỏng phủ qua mắc cá chân như ngọc ngà màu vàng thêu mấy loại hoa văn đặc trưng của Định Nam quốc. Dưới chân đi đôi giày bằng da hươu, bên hông quấn một cái roi dài, tay cầm roi bọc bằng da rắn khắc hai chữ “Mặc Kì”- dòng họ hoàng tộc của Định Nam quốc.



Ba ngàn tóc đen trên đầu được thắt lại thành một bím tóc ở sau lưng, khăn trùm đầu bằng sa mỏng màu trắng thêu hoạ tiết bằng kim tuyến* ở trên trán càng làm tăng thêm sự khác biệt với mọi người. Vầng trán bị che bên dưới sa mỏng, đôi mắt lớn vừa phải nhưng đồng tử một màu đen nhánh, thỉnh thoảng còn ẩn hiện một màu xanh dương lạ kì- đó là dấu ấn của huyết thống hoàng tộc Mặc Kì, không thể lẫn vào đâu được. Sóng mũi cao thẳng, chóp mũi nho nhỏ, đôi môi chỉ tô một lớp son nhạt, diễm mỹ tuyệt tục*.



Không cần động não, chỉ cần nhìn phong thái ung dung của nữ tử này ở Bình Tây quốc mà lại dám nghênh ngang mặc y phục Định Nam quốc tự nhiên như thế, liền đoán được phần nào thân phận của nàng. Nữ nhi thất lạc vừa mới được nhận về của Định thân vương Định Nam quốc- Vân quận chúa Mặc Kì Vân- bây giờ là Hữu An công chúa.



Vị công chúa thất lạc bao nhiêu năm nay vừa nhận về đã được hưởng vô vàn đặc ân của hai nước Bình Tây và Định Nam. Hoàng đế Định Nam quốc là Đại bá ruột thịt của Mặc Kì Vân, nàng vừa trở về liền tấn phong nàng làm Hữu An công chúa- ban thưởng đất phong ở Hữu An thành đắt đỏ quý giá. Còn Sùng Kha đế lại vì tưởng niệm tiểu nữ hài năm đó bên cạnh Hinh Đức phi, nên cũng khẳng khái ban cho nàng phong vị Nhị phẩm quận quân, phong hào “Phụng Hiếu”. 



Tuy Mặc Kì Vân là Hữu An công chúa của Định Nam quốc, ở Bình Tây chỉ là Phụng Hiếu Nhị phẩm quận quân, nhưng mọi người vẫn thường gọi nàng là Hữu An công chúa, bởi vì nàng là vị công chúa duy nhất của hoàng thất Định Nam quốc cho đến hiện tại, thân phận hiển nhiên là bất phàm.



“Phụng Hiếu quận quân nói đùa, bổn tiểu thư làm sao dám khinh thường Thái tử điện hạ cao quý. Quận quân đã quá lời rồi”, Giả Bích Châu rũ mi mắt, không nóng không lạnh đáp. 
Phượng Nghiên quận chúa là lần đầu hiện diện trước mọi người, các ngươi nói xem có cần phải náo động không?



Vốn nghĩ đã có chuyện chính đáng để sỉ nhục Trầm Thư Kính, nhưng không ngờ nữ tử cùng đi với Trấn Quốc vương lại chính là nàng, Giả Bích Châu quả thật tức điên. Giờ đây Trầm Thư Kính còn gián tiếp phỉ báng nàng ta là kẻ ngu, Giả Bích Châu cơ hồ đem hết “lửa” đối với Mặc Kì Vân trực tiếp đốt qua Trầm Thư Kính. 



Dù gì Nhị phẩm quận quân hay là Nhất phẩm quận chúa gì thì cũng không có tư cách lên mặt với Giả Bích Châu nàng ta. Giả gia là gia tộc lớn mạnh nhất trong Ngũ Đại gia tộc Bình Tây quốc, gốc rễ lan rộng, đã sớm thâm căn cố đế trường tồn cùng vinh nhục quốc gia. 



Dẫu rằng ở thời hoàng đế hiện nay, Tô gia cùng Triệu gia có phần được ân sủng, nhưng Giả gia cũng chưa hề bị lung lay vị trí. Là đích nữ con vợ cả, Giả Bích Châu chính là ngậm thìa vàng mà ra đời, lại được sủng ái mà lớn lên. Có thể nói, ở Giả gia, lời nói của Giả Bích Châu nàng còn quyền lực hơn lời nói của mấy vị thiếu gia.



—Chú thích—



*Kim tuyến: chỉ vàng.



*Diễm mỹ tuyệt tục: đẹp mỹ lệ nhưng không dung tục.