Phượng Vu Cửu Thiên
Chương 1 :
Ngày đăng: 14:27 30/04/20
CHƯƠNG 13
Ngày hai mươi tháng mười hai năm đó, khí trời rất lạnh, cũng chính là ngày sinh thần của vương hậu Tây Lôi.
Không cần Dung Vương bận tâm, chiếu theo thông lệ hằng năm, tổng quản cung điện đã an bài mọi việc thỏa đáng. Vương cung khắp nơi giăng đèn kết hoa, toàn bộ rèm che đều được thay mới, ánh nến liên tục thắp sáng nhằm chúc vương hậu thanh xuân vĩnh viễn.
Triều đình bá quan tới tấp dâng nạp các vật phẩm hiếm lạ, thú vị, đưa thẳng đến tẩm cung vương hậu. Vương hậu quanh năm suốt tháng đều không lộ diện, chỉ có ngày này thay đổi phục sức long trọng, đầu đội mũ miện hoàng hậu, ngồi trên ngôi cao giữa điện, tiếp nhận sự triều bái của trăm quan.
Đại thọ của vương hậu, trước đây đều do thái tử điện hạ lãnh đạo mọi người triều bái. Hôm nay, trong khi mọi người chờ đợi thái tử, thì thái tử điện hạ của bọn họ lại đang ở thái tử điện nổi trận lôi đình.
“Cái gì? Ngươi nói là mẫu hậu của ta?” Sau khi được tắm rửa và thay y phục long trọng, Phượng Minh nghe được tin tức chẳng khác gì sấm nổ bên tai: “Ta còn có mẫu hậu nữa sao?”
“Chuyện này có gì kỳ lạ? Mỗi người đều có phụ mẫu, Tây Lôi Vương mặc dù đã hôn mê nhiều năm, nhưng vương hậu vẫn là người chưởng quản hậu cung. Chỉ vì vương hậu tính thích thanh tịnh, nên hiếm khi xuất hiện thôi.”
Phượng Minh liếc mắt hung hăng nhìn Dung vương, xỏ thái tử triều phục vào người rồi đi tới đi lui trong điện.
“Tại sao bây giờ mới nói cho ta biết chuyện trọng đại như vậy? Đột nhiên muốn ta mang theo bá quan đến bái kiến mẫu hậu của mình. Trời ạ! Bà ấy nhất định sẽ nhận ra ta là đồ giả!” Phượng Minh căng thẳng xoay người, túm chặt lấy Dung vương không buông tay: “Mẫu tử liên tâm, bà ấy nhất định sẽ phát hiện ra.”
“Bây giờ ta mới nói cho ngươi biết, chính là muốn khảo nghiệm xem hai tháng nay ngươi đã học được những gì rồi? Lễ nghi vương cung ngươi cũng đã thông hiểu, muốn ngươi ra dáng thái tử không phải chuyện quá khó khăn. Để qua mặt được người trong thiên hạ, trước tiên phải qua mặt được vương hậu. Ngươi nếu cả một người luôn ở trong thâm cung cũng không qua mặt được, tương lai làm sao đi sứ ngoại quốc, nhất định sẽ bị người khác liếc mắt là nhận ra ngay.”
Phượng Minh lập tức la lên lia lịa: “Tương lai còn bắt ta đi sứ nữa à?”
“Ngươi thân là thái tử, tất nhiên sẽ có rất nhiều chuyện cần phải làm.” Dung vương kéo Phượng Minh đến trước mặt mình, giúp cậu sửa sang lại y phục ngay ngắn do cậu sợ hãi nên vò lại nhăn nhúm, an ủi nói: “Không phải sợ, vương hậu là một người ưa an tĩnh, hơn nữa, nương nương và An Hà cũng không thường xuyên gặp mặt, ngươi chỉ cần thả lỏng người một chút, sẽ không bị nương nương khám phá ra. Hơn nữa, bên cạnh ngươi còn có ta kia mà.”
Phượng Minh trong lòng an tâm một chút, nhưng vẫn nghi ngờ hỏi: “Tại sao thái tử và vương hậu lại hiếm khi gặp mặt nhau? Bọn họ chẳng phải là mẫu tử sao?”
Dung vương trầm ngâm trong chốc lát, chính trực đáp: “Vương cung thể chế chính là như thế, ngươi từ từ rồi cũng sẽ quen. Hơn nữa, thái tử lại nhu nhược, vương hậu vốn không thích đứa con trai này.”
Mặc dù biết Dung vương nói đến tiền thái tử, Phượng Minh vẫn dùng đôi mắt kháng nghị trừng Dung vương.
Dung vương cảm thấy rất buồn cười, đành sửa lại lời nói của mình: “Là tiền thái tử nhu nhược, ngươi sao lại tức giận đến như vậy?” lấy tay rờ rẫm eo của Phượng Minh vuốt giận.
Phượng Minh lúc này mới mỉm cười.
Hai người ở trong thái tử điện lèo nhèo một hồi, khiến người hầu đứng đợi bên ngoài rất lo lắng, ngay khi thấy bọn họ đi ra, tất cả lập tức chỉnh đốn tinh thần, hộ tống theo sau cùng đến tẩm cung vương hậu.
Vừa đến bên ngoài tẩm cung đã nghe thấy tiếng nhã nhạc chúc mừng vang lừng. Phượng Minh biết đây chính là thời khắc thử thách của mình, tâm trạng không khỏi bối rối, dừng lại cước bộ, nắm lấy tay áo Dung vương không chịu buông ra.
Phượng Minh rất có hứng thú với thanh tiểu đao, ồ lên một tiếng, giật lấy tiểu đao, rút ra xem, hàn khí bức người, sắc bén phi thường. Phượng Minh bị đao khí bức, rùng mình, nói: “Đao này thật lợi hại.”
“Đao này rất có lai lịch, chính là bảo vật nổi tiếng của Tây Lôi, ngươi tốt nhất hãy mang nó bên người để phòng ngừa vạn nhất. Hắc hắc, ta rất là có mắt, nếu đã tuyển chọn từ lễ thọ vương hậu đi ra, nhất định sẽ rất độc đáo.”
Phượng Minh khịt mũi khinh thường, không khách khí nhét tiểu đao vào bên hông mình, liếc mắt nói: “Ta không nghĩ ngươi lại chọn cái gương này, nó có tác dụng gì? Biết rồi, ngươi tự hào về diện mạo mình như vậy, nhất định thường xuyên soi gương có phải không?”
“Ngươi lại sai nữa rồi. Gương này dành cho ngươi.”
“Cho ta?”
Dung vương giơ gương lên, dương dương đắc ý: “Ngươi chẳng lẽ không nhìn ra cán gương được tạo bằng vàng ròng, tinh tế mảnh mai, bóng loáng vô cùng, rất thích hợp để dùng lên nơi nào đó trên người ngươi, chậm rãi khám phá mà không cần lo lắng làm ngươi bị thương?”
Phượng Minh chớp chớp mắt, nhìn thấy nụ cười xấu xa hiện lên trên mặt Dung vương, rốt cục cũng hiểu được.
Cậu lập tức nhảy lui về phía sau, rút tiểu đao từ bên hông ra, trừng to mắt, quát: “Dung Điềm, ngươi dám?”
“Ta thế nào lại không dám?” Dung vương không hề sợ hãi thanh đao sắc bén trong tay cậu, ung dung bước về phía trước.
“Đừng lại đây!”
“Thái tử điện hạ, đao không được cầm như thế. Khách khách, xem ra võ thuật ta dạy, ngươi không ngoan ngoãn tiếp thu cho tốt rồi.”
“Hỗn đản! Ngươi cút ngay! ….. A…. Buông ta ra! Trả đao lại cho ta, ngươi đã nói tặng ta rồi mà.”
“Chỉ cần cho ta chạm vào chỗ ấy một chút, không cần sợ hãi như vậy, ta sẽ không làm ngươi đau đâu mà…”
“Cứu mạng! Người đâu! Mau đến đây! Cứu giá! Cứu giá!…”
Nghe thấy tiếng Phượng Minh kêu gào thảm thiết, bọn thị vệ và cung nữ vốn đã sớm có kinh nghiệm, lập tức rút lui sạch sẽ, đóng chặt cửa điện lại….
Xem ra vương cung Tây Lôi, quả thật đã hoàn toàn bị Dung vương khống chế rồi.
…………………………………..
Chú giải:
Sinh thần: ngày sinh nhật