Quái Phi Thiên Hạ
Chương 378 : Phá giải thế cờ
Ngày đăng: 11:20 30/04/20
Thấy vẻ mặt kết nhầm bạn xấu thương tâm của Tiêu Sĩ Duệ, Ôn Đình Trạm và Dạ Dao Quang một xướng một họa không khỏi bật cười.
“Mấy người có nhân tính hay không vậy, ép ta như vậy mà vẫn còn cười được!” Tiêu Sĩ Duệ nhìn hai người với ánh mắt khiển trách.
“Được rồi đấy, ta và Trạm ca có thế nào cũng không đùa được với cái mạng nhỏ của đệ.” Dạ Dao Quang đẩy Tiêu Sĩ Duệ ra xa, ánh mắt cô nhìn về phía Ôn Đình Trạm:
“Chàng phải cẩn thận một chút.”
Mặc dù chỉ làm nền cho Tiêu Sĩ Duệ, sau đó giả vờ trúng độc nhưng ở đây có rất nhiều người muốn lợi dụng sơ hở, hận không thể khiến Tiêu Sĩ Duệ thực sự trúng độc chết, sơ sẩy một chút thì đúng là chơi với lửa có ngày chết cháy. Nhưng Dạ Dao Quang có lòng tin tuyệt đối với Ôn Đình Trạm, cô tin nếu Ôn Đình Trạm đã làm như vậy thì nhất định có dụng ý riêng của cậu, cũng nhất định có thể sắp xếp trước tất cả những nguy hiểm.
“Vậy hay là cứ để thế thân của ta nằm đi.” Tiêu Sĩ Duệ thấy chuyện đã định, chỉ có thể mở miệng cò kè mặc cả.
"Không được." Ôn Đình Trạm kiên quyết từ chối.
"Vì sao?" Tiêu Sĩ Duệ vẻ mặt không vui.
“Đệ đần à!” Dạ Dao Quang chỉ tiếc rèn sắt không thành thép trừng mắt nhìn Tiêu Sĩ Duệ:
“Lúc trước là do đệ không ở đây nhưng bây giờ đệ đang ở học viện, dù đệ có thay đổi gương mặt để đi theo chúng ta thì người bên cạnh đệ cũng không thể lúc nào cũng nhớ được đệ không phải là trưởng tôn điện hạ. Bọn họ chỉ cần lộ ra một chút bất thường thôi, không chỉ chuyện lần này bại lộ, đến cả chuyện lần trước đệ bị ám sát cũng sẽ bị lộ. Đến lúc đó đệ sẽ trở thành người tâm tư ác độc mưu hại hoàng thúc, tên tội đồ lừa dối hoàng gia gia, đệ có muốn giải thích cũng hết đường giải thích!”
“Được rồi được rồi, ta nằm là được chứ gì.” Tiêu Sĩ Duệ chớp mắt ỉu xìu.
“Nằm hẳn hoi đi!”
Nói xong, Dạ Dao Quang và Ôn Đình Trạm đều không để ý tới Tiêu Sĩ Duệ kêu rên mà rời đi, họ cũng chỉ đi qua thăm hỏi một chút, người bị thương nặng cần nghỉ ngơi nhiều, họ cũng ở lại đây một lát, bây giờ vừa đúng thời gian.
Học xá của bọn họ ở trong một đại viện, từ phòng Tiêu Sĩ Duệ đi ra khoảng mười mấy bước chính là phòng của bọn họ. Hành lý đều đã được chuẩn bị, Dạ Dao Quang và Ôn Đình Trạm nghỉ ngơi một lát rồi đến nhà ăn của học viện Nhạc Lộc ăn trưa. Khẩu vị hai nơi khá khác nhau, khẩu vị của Trung Châu khá mặn, Ôn Đình Trạm ăn ít đi nhiều. Cậu luôn thích thanh đạm, Dạ Dao Quang lại ăn không ít, khẩu vị thế nào cô cũng có thể ăn được.
“Đặt ở đâu, đặt ở đâu rồi…”
“Mọi người đừng đẩy.”
“Nói mau, nói mau, Ôn Doãn Hòa đặt cờ ở đâu?”
Thấy Ôn Đình Trạm hạ cờ, hơn nữa vừa ngồi xuống đã hạ cờ, gần như đây là người đầu tiên. Mọi người đều vô cùng kích động, những người ở xa nhao nhao muốn chen lên phía trước.
"Ôn Doãn Hòa “bò” một quân cờ!" Để người phía sau an phận, người đứng phía trước kêu lớn.
Bò chính là thuật ngữ trong cờ, chỉ cờ của một bên dưới sự áp bức của đối phương mà đi dọc theo vị trí thấp cũng chính là vị trí một đường hoặc hai đường.
“Thế cục cấp bách như vậy mà vẫn bò cờ, không phải đã lãng phí một quân cờ hay sao?”
“Cậu thì biết cái gì, nói không chừng người ta có thâm ý thì sao!”
"Chỉ hy vọng như thế!"
"..."
Những tiếng bàn luận này không hề ảnh hưởng đến Tuyên Lộc.
Tuyên Lộc vẫn luôn thay Tuyên Lân ứng phó với tất cả những người thách thức, vị trí nào cũng hạ không ít lần, vì vậy cũng không nghĩ ngợi gì mà hạ cờ xuống, sau đó rất lễ độ nói với Ôn Đình Trạm:
“Ôn công tử, mời.”