Quái Phi Thiên Hạ
Chương 458 : Thiên lý mã và bá nhạc
Ngày đăng: 11:21 30/04/20
Dạ Dao Quang nhìn thiếu niên, phía sau cậu là hòn non bộ ở tiểu viện, có từng giọt nước chảy quanh co theo hòn non bộ. Nước chảy xuống điểm thấp nhất, từng giọt tí tách rơi xuống hòn non bộ trong hồ nhỏ như âm thanh của cậu in sâu trong lòng cô từng chữ một.
“Trạm ca, chàng đối xử với muội như vậy, hoặc là muội sẽ trở thành người không biết tém lại, có chỗ dựa không lo, hoặc là muội sợ sẽ gây rối cho chàng nên cẩn thận dè dặt.” Giọng nói Dạ Dao Quang rất nhẹ.
“Dao Dao muốn thành người thế nào?” Ôn Đình Trạm nhướng mày hỏi.
“Muội à...” Tâm tình Dạ Dao Quang đột nhiên sa sút, giọng nói cũng trầm xuống, âm cuối kéo dài một hồi mới bỗng nhiên ngẩng đầu lộ ra nụ cười tươi đẹp rực rỡ hơn cả ánh nắng. Cô lập tức chạy đến phía sau Ôn Đình Trạm, nhún người nhảy lên lưng Ôn Đình Trạm, hai tay ôm lấy cổ của Ôn Đình Trạm từ phía sau.
“Cẩn thận dè dặt là tính cách của muội sao? Chàng đã trở thành người thay muội bận tâm lo nghĩ, muội đương nhiên phải trở thành nữ vương khoe khoang càn rỡ rồi. Mau, tiểu Trạm tử hãy hầu hạ bổn nữ vương đi nghỉ trưa.”
Nói xong, cô vẫn không quên nghiêm khắc vỗ một cái trên vai Ôn Đình Trạm, Ôn Đình Trạm cũng rất phối hợp ăn nói khép nép: “Tiểu nhân tuân lệnh, nữ vương của ta.”
“Ha ha...” Trong tiểu viện truyền đến âm thanh vui sướng của hai người họ, quanh quẩn vang lên bầu trời của căn nhà này.
Ôn Đình Trạm ngồi trước giường đọc sách. Mãi đến khi Dạ Dao Quang tiến vào giấc mộng đẹp mới đứng lên ra ngoài, đi đến thư viện, đích thân cậu mài bút viết hai bức thư để Vệ Kinh đem đi. Cậu yên tĩnh ngồi một lúc trong thư phòng, đốt hương để bản thân tập trung suy nghĩ. Đang chuẩn bị cầm lấy cuốn sách liền nghe thấy tiếc bước chân quen thuộc, khóe môi cậu khẽ cong, giương mắt nhìn về phía cửa, rất nhanh hình bóng của Tiêu Sĩ Duệ xuất hiện.
Ôn Đình Trạm đi đến bàn trà, đích thân rót một chén đưa cho Tiêu Sĩ Duệ: “Đệ đến tìm ta, ta rất vui mừng.”
“Nếu ta không đến, có phải sẽ làm huynh thất vọng hay không?” Tiêu Sĩ Duệ hỏi lại.
“Ừm.” Ôn Đình Trạm không chút do dự gật đầu.
“Hôm nay huynh lại dạy ta một bài học.” Tiêu Sĩ Duệ nhận lấy chén nước ấm mà Ôn Đình Trạm đưa tới. Bởi vì Dạ Dao Quang cảm thấy uống trà nhiều sẽ không tốt nên Ôn Đình Trạm cơ bản đều uống nước ấm. Thói quen này của cậu khiến mấy người Tiêu Sĩ Duệ cũng dần cảm thấy nước ấm không có gì không tốt cả nên Tiêu Sĩ Duệ uống rất tự nhiên:
“Cảm xúc rất nhiều, thế sự vô thường, chớp mắt liền thay đổi. Mỗi người đều đang sống trên ván cờ này, chúng ta không có cách khống chế linh hồn của họ, càng không có cách lệnh cho mỗi bước đi của họ đều phải theo sự sắp xếp của chúng ta. Cho dù thực sự làm đến bước này cũng chưa chắc sẽ không có người khác chen ngang gây trở ngại, cho nên bất biến ứng vạn biến (2) mới là thượng sách. Lần này không thay đổi làm dự tính ban đầu của chúng ta không đổi, đạt được mục đích không đổi, còn cách thức thì có thể tùy cơ ứng biến.”
Hai người nhìn nhau cười, sau đó Tiêu Sĩ Duệ mới nói: “Chuyện của Quách gia, huynh dự định làm thế nào?”
“Đoán chừng chuyện này cũng sắp đến lúc phải kết thúc rồi, đợi đến khi xử lý xong chuyện này, chúng ta đến nhà Quách gia làm khách.” Ôn Đình Trạm nói.
“Quang minh chính đại đi?”
“Quang minh chính đại.”
“Quang minh chánh đại ra tay?”
“Quang minh chánh đại ra tay.”
Tiêu Sĩ Duệ rơi vào trầm tư, Ôn Đình Trạm liền nói: “Ta không phải để đệ cách một thời gian lại báo hành tung của đệ lên bệ hạ hay sao, lần trước là lúc nào?”
“Khóa thi ở học viện, thông báo kế hoạch chúng ta đi ngao du.” Tiêu Sĩ Duệ thành thật trả lời.
***
(1) Bá Nhạc: Người thời Xuân Thu, nước Tần, giỏi về xem tướng ngựa.
(2) Bất biến ứng vạn biến: Làm chuyện gì cũng nên chú ý quan sát mọi sự thay đổi, để đến khi bất ngờ có gì đổi đi cũng sẽ không bất ngờ.
(3) Thân bất do kỷ: Hành động không thể theo ý của bản thân.