Quan Khí
Chương 1447 : Đoán từ việc nhỏ
Ngày đăng: 20:35 18/04/20
Hạng Định lái xe đưa Vương Trạch Vinh đến Uông gia thì hắn nhận được điện Vương Đại Hải gọi tới.
- Bố mẹ đang ở đâu thế?
Vương Đại Hải cười ha hả nói:
- Bố mẹ mới từ Áo về, lần này đã thấy nhiều thứ chưa từng thấy.
Vương Trạch Vinh biết lịch trình của bố mẹ vẫn do Tiểu Giang bố trí, đi đến nhiều nơi. Thực ra Tiểu Giang có nhiều thời gian bên bố mẹ hắn hơn cả. Tình cảm của mấy người phụ nữ khác với bố mẹ chồng không thân bằng Tiểu Giang.
Nói chuyện một lát, Vương Đại Hải nói:
- Trạch Vinh, có một việc bố không biết có nên nói với con không? Nhưng tứ thúc của con nhờ tới, không giúp một chút cũng không được. Bố chỉ nói qua, con xem rồi làm.
Vương Trạch Vinh thấy bố mình nói như vậy thì biết Tứ thúc nhất định gặp vấn đề rất khó khăn nếu không sẽ ông sẽ không nói.
Vương Trạch Vinh liền nói:
- Chuyện gì vậy bố?
Vương Đại Hải do dự một chút rồi nói:
- Thực ra việc này bố cũng không muốn gúp bọn họ.
- Trạch Vinh, là như thế này, Tứ thúc con không phải có một người con tên Vương Trạch Sơn sao? Con có nhớ cậu ta không?
Vương Trạch Vinh cũng có chút ấn tượng đối với Vương Trạch Sơn. Thực ra họ hàng ít khi liên lạc với nhà hắn, nhưng khi hắn phát triển liền liên lạc nhiều hơn.
- Con nghe nói cậu ta làm việc ở Khai Hà.
Vương Trạch Vinh có chút không rõ nên nói.
- Bây giờ nó không còn ở huyện Khai Hà mà tới huyện Vân Giang gần đó làm Trưởng phòng phụ trách mỏ than, nghe nói kiếm được nhiều tiền.
Làm Trưởng phòng?
Vương Trạch Vinh khẽ nhíu mày. Hắn biết một chút về Vương Trạch Sơn, năng lực rất bình thường sao có thể làm Trưởng phòng, lại còn phụ trách bên mỏ than.
Chẳng qua Vương Trạch Vinh nghĩ và thấy cũng bình thường. Vị trí của hắn bây giờ đã khác, nhiều người muốn nịnh hắn. Sau khi biết quan hệ họ hàng của Vương Trạch Sơn với hắn, kiểu gì chẳng có người chú ý.
- Cậu ta xảy ra chuyện gì vậy bố?
Vương Trạch Vinh biết Vương Đại Hải gọi tới thì Vương Trạch Sơn nhất định có vấn đề.
Uông Nhật Thần thở dài nói.
- Bí thư Lâm vẫn khống chế được tình hình mà ông.
- Bí thư Lâm tuy khống chế được tình hình nhưng sẽ có người nhảy ra. Đừng nhìn tất cả như được quyết định nhưng càng vào lúc này càng dễ xảy ra chuyện, phải tuyệt đối cẩn thận.
Ông nhìn Vương Trạch Vinh rồi nói tiếp:
- Hôm nay ông nghe nói cháu tới chỗ Trần Khoa Kỳ, có phải có biến hoá gì không?
Vương Trạch Vinh vừa nãy nghĩ tới chuyện Vương Trạch Sơn nên có chút lo lắng, điều này sao có thể giấu được Uông Nhật Thần.
- Thực ra hôm nay cháu đi gặp Bí thư Lâm.
Nghe Vương Trạch Vinh nói, Uông Nhật Thần gật đầu nói:
- Bí thư Lâm có lẽ cũng khó xử. Bí thư Lâm đặt nhiều hy vọng vào cháu. Từ suy nghĩ của y thì y hy vọng cháu tiếp tục phát triển ở Nam Điền. Chẳng qua bởi vì Lão bí thư chỉ định cháu làm Bí thư Thành phố Hải Đông, Bí thư Lâm dù có suy nghĩ kia cũng không thể thay đổi.
Việc này Vương Trạch Vinh cũng biết nên gật đầu nói:
- Cháu cũng nghĩ như vậy. Cháu đã đề cử Vệ Đào Hải làm chủ tịch tỉnh Nam Điền với Bí thư Lâm.
Uông Nhật Thần cười nói:
- Cháu làm rất tốt. Ông vốn định nhắc cháu việc này, không ngờ cháu đã nghĩ tới. Ngụy Trung Hoa mặc dù bây giờ có ý dựa vào cháu, nhưng y dù sao cũng đại biểu Ngụy gia, bây giờ Ngụy gia yếu nên y phải dựa vào người khác. Nhưng nếu Ngụy gia trở lại thì bọn họ không thể nào nghe lời cháu.
Lời này Vương Trạch Vinh rất đồng ý.
Uông Nhật Thần cười nói:
- Các gia tộc Bắc Kinh đều có trụ cột của mình. Cháu xuất thân bình thường nên dù làm tốt đến đâu thì bọn họ cũng không nhận ân tình của cháu. Trạch Vinh, ông đã suy nghĩ nhiều về sự phát triển của cháu. Vì sao ông không đề cử người của mình cho cháu, cháu biết vì sao không?
Vương Trạch Vinh nói:
- Cháu biết các ông có suy nghĩ, chính là hy vọng cháu bồi dưỡng người của mình.
Việc này Vương Trạch Vinh đã sớm nghĩ tới.
Uông Nhật Thần gật đầu nói:
- Người khác bồi dưỡng sao bằng thân tín của mình, đặc biệt người tạm thời dựa vào. Bọn họ hôm nay dựa vào cháu, vậy mai thì sao? Bọn họ cũng có thể dựa vào người khác. Chỉ là người cháu bồi dưỡng ra thì mới trung thành với cháu. Ở việc này cháu làm rất tốt ở Nam Điền.